bùa ước

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: hoàng thị dậu
Ngày gửi: 10h:04' 05-11-2025
Dung lượng: 4.3 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: hoàng thị dậu
Ngày gửi: 10h:04' 05-11-2025
Dung lượng: 4.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
1 người
(hoàng thị dậu)
CHRIS COLFER
Trương Hoàng Uyên Phương dịch
—★—
NXB TRẺ
ebook©vctvegroup | 10-11-2020
Dành tặng Bà,
biên tập viên đầu tiên của tôi
người đã cho tôi lời khuyên tốt nhất trong nghiệp viết lách của mình:
“Christopher, bà nghĩ cháu khoan hẵng lo không thành nhà văn giỏi
được, chờ đến khi học xong tiểu học đã.”
“Đến tuổi nào đó, bạn sẽ đủ 'chín' để bắt đầu đọc
truyện cổ tích trở lại.”
- C.S.Lewis
MỞ ĐẦU
Chuyến Viếng Thăm
Của Nữ Hoàng
Hầm ngục là một nơi vô cùng thảm đạm. Ánh sáng hiếm hoi chập
chờn hắt xuống từ những ngọn đuốc đóng đinh trên tường đá. Thứ
nước hôi thối từ con hào bao quanh lâu đài bên trên rỉ xuống hầm
ngục. Những con chuột to xù rượt đuổi nhau sục tìm thức ăn. Quả
không phải chỗ dành cho một nữ hoàng.
Vừa quá nửa đêm, tất cả chìm trong im lặng, chỉ thi thoảng mới
có tiếng dây xích sột soạt. Xuyên qua cái tĩnh mịch nặng nề đó, tiếng
bước chân dội vang khắp sảnh khi có người đi xuống những bậc
thang xoắn ốc, tiến vào hầm ngục.
Một phụ nữ trẻ xuất hiện cuối bậc thang, cả người được phủ kín
bằng tấm áo choàng dài màu ngọc bích. Nàng thận trọng lần bước
giữa dãy phòng giam, gây hiếu kỳ cho các tù nhân trong đó. Với mỗi
bước đi, nhịp chân nàng lại chậm hơn và nhịp tim đập lại thêm gấp
gáp.
Tù nhân được xếp chỗ theo tội lỗi đã phạm. Nàng càng dấn bước
sâu vào trong hầm ngục lại càng gặp phải những tù nhân độc ác và
nguy hiểm hơn. Cái đích mà nàng đang hướng đến là phòng giam ở
cuối hành lang, nơi đó, viên cai ngục to lớn đang canh giữ một tù
nhân đặc biệt.
Nàng đến đây để tìm lời giải đáp cho một câu hỏi. Câu hỏi đơn
giản thôi, nhưng nó đã xâm chiếm suy nghĩ của nàng mỗi ngày,
khiến nàng thao thức hàng đêm và là thứ duy nhất hiện ra trong giấc
mơ của nàng mỗi khi nàng có thể thiếp đi giây lát.
Chỉ có một người có thể cho nàng câu trả lời cần biết và người đó
đang ở bên kia chấn song phòng giam phía trước.
“Tôi muốn gặp bà ta,” người phụ nữ khoác áo choàng bảo viên
cai ngục.
“Không ai được phép vào thăm bà ta cả,” viên cai ngục đáp, có
vẻ thích thú với lời đề nghị lạ lùng. “Tôi đang chấp hành mệnh lệnh
nghiêm ngặt của hoàng gia.” Người phụ nữ này liền hạ mũ trùm đầu
xuống để lộ gương mặt. Nàng có làn da trắng như tuyết, tóc đen
như gỗ mun và đôi mắt xanh như rừng thẳm. Vẻ đẹp của nàng nổi
tiếng khắp vương quốc và câu chuyện về nàng lại còn vang xa hơn
thế.
“Nữ hoàng, xin hãy thứ lỗi cho thần!” viên cai ngục kinh ngạc tạ
lỗi. Anh ta vội vã gập người cúi chào thật thấp. “Thần không trông
đợi có người từ cung điện đến đây.”
“Không cần tạ lỗi đâu,” nàng nói. “Nhưng làm ơn đừng tiết lộ việc
ta đến đây tối nay.”
“Dĩ nhiên rồi ạ,” viên cai ngục gật đầu.
Người phụ nữ đến trước chấn song, chờ viên cai ngục nâng
chúng lên nhưng anh ta lại ngập ngừng.
“Người có chắc là muốn vào đó không, thưa Nữ hoàng?” Viên cai
ngục hỏi. “Chẳng liệu được bà ta có thể làm chuyện gì đâu.”
“Ta phải gặp bà ta,” nàng kiên quyết. “Bằng mọi giá.”
Viên cai ngục bắt đầu quay tròn tay đòn bẩy và chấn song phòng
giam được nhấc lên. Người phụ nữ hít một hơi thật sâu và tiếp tục
bước qua đó.
Nàng tiến vào một hành lang dài hơn, tối hơn; từng chấn song,
từng rào chắn lần lượt được nhấc lên và hạ xuống khi nàng vượt
qua chúng. Cuối cùng, nàng đã đến cuối hành lang, chấn song cuối
cùng được nâng lên và nàng bước vào phòng giam.
Tù nhân ở đây là một phụ nữ. Bà ta ngồi trên một chiếc ghế cao
giữa phòng giam, ngước nhìn chằm chằm lên khung cửa sổ nhỏ
hẹp.
Mất ít phút để tù nhân nhận ra có vị khách viếng thăm đằng sau.
Đó là người đầu tiên đến thăm bà ta từ bấy đến nay, chẳng cần nhìn
bà ta cũng biết là ai; chỉ có thể là một người duy nhất đó thôi.
“Xin chào, Bạch Tuyết,” tù nhân khẽ nói.
“Xin chào người, Mẹ Kế,” lời đáp của Bạch Tuyết run rẩy và lo
lắng. “Hy vọng mẹ vẫn khỏe.”
Mặc dù Bạch Tuyết đã chuẩn bị trước những điều muốn nói, giờ
đây nàng vẫn cảm thấy khó thốt nên lời.
“Ta nghe nói giờ ngươi là nữ hoàng,” người mẹ kế tiếp.
“Đúng vậy,” Bạch Tuyết đáp. “Con đã kế thừa ngôi vị như dự định
của cha.”
“Vậy thì sao ta lại có vinh hạnh này đây? Ngươi đến để xem ta
héo hắt đi chăng?” người mẹ kế gằn giọng. Giọng nói ấy đầy quyền
uy và sức mạnh; người ta kháo nhau rằng nó làm cho ngay cả
người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng phải tan chảy như nước đá.
“Trái lại,” Bạch Tuyết đáp. “Con đến để tìm hiểu.”
“Hiểu gì mới được chứ?” người mẹ kế cay nghiệt đáp trả.
“Hiểu vì sao…” Bạch Tuyết ngập ngừng. “Vì sao mẹ lại phải làm
những việc đó.”
Khi cuối cùng cũng nói lên được lời này, Bạch Tuyết cảm thấy
như có một gánh nặng vừa cất khỏi vai mình.
Rốt cuộc nàng cũng hỏi được điều bấy nay vẫn đè nặng trong
tâm trí. Khó khăn thế là cũng qua một nửa rồi.
“Có nhiều chuyện về thế giới này mà ngươi không hiểu đâu,”
người mẹ kế nói và quay lại nhìn đứa con của chồng mình.
Đó là lần đầu tiên Bạch Tuyết nhìn thấy gương mặt mẹ kế sau
một quãng thời gian dài. Đó là gương mặt một người phụ nữ đã
từng mang vẻ đẹp hoàn hảo, người phụ nữ từng là hoàng hậu. Vậy
mà giờ đây, người ngồi trước mặt nàng chỉ còn là một tù phạm, mà
vẻ đẹp đã phai thành một gương mặt cau có, buồn bã.
“Có lẽ là thế,” Bạch Tuyết đáp lời. “Nhưng mẹ có thể trách con vì
cố gắng tìm hiểu lý do đằng sau hành động của mẹ không?”
Những năm vừa qua trong đời Bạch Tuyết là giai đoạn gây xôn
xao tranh cãi nhất trong lịch sử hoàng tộc của vương quốc. Ai ai
cũng biết câu chuyện nàng công chúa xinh đẹp trú ẩn nơi ngôi nhà
của Bảy Chú Lùn, trốn tránh mụ dì ghẻ ganh ghét. Ai ai cũng biết về
quả táo tẩm độc nổi tiếng và vị hoàng tử quyết đoán đã đem Bạch
Tuyết trở về từ cõi chết.
Câu chuyện thật đơn giản, nhưng hậu truyện không như thế.
Ngay cả khi bận bịu với việc triều chính và cuộc hôn nhân mới mẻ,
Bạch Tuyết vẫn nhận thấy mình thường xuyên tự hỏi liệu lời đoán
định về sự ích kỷ của mẹ kế nàng có đúng không. Điều gì đó bên
trong vị nữ hoàng trẻ tuổi này vẫn không tin một người lại có thể độc
ác đến vậy.
“Mẹ có biết ngoài kia người ta gọi mẹ là gì không?” Bạch Tuyết
hỏi. “Bên ngoài những bức tường nhà giam này, nhân gian gán cho
mẹ là Hoàng hậu Độc Ác.”
“Nếu thế gian đã gán cho ta tên gọi đó, vậy thì đó là cái tên mà ta
sẽ học cách để sống cùng,” Hoàng hậu Độc Ác đáp. “Một khi thế
gian này quyết định, không có nhiều thứ người ta có thể làm để thay
đổi cách nghĩ của nó.”
Bạch Tuyết lấy làm ngạc nhiên trước sự dửng dưng của người
mẹ kế, nhưng Bạch Tuyết cần bà phải để tâm. Nàng cần biết trong
bà vẫn còn chút nhân tính.
“Họ muốn xử tử mẹ sau khi tra rõ tội lỗi mẹ đã phạm với con! Cả
vương quốc này muốn mẹ phải chết!” Giọng Bạch Tuyết nhẹ dần,
chỉ còn là lời thì thầm yếu ớt khi nàng cố chống lại những cảm xúc
dâng trào. “Nhưng con sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Con
không thể…”
“Vậy ra ta phải cảm ơn ngươi vì tha chết cho ta sao?” Hoàng hậu
Độc Ác hỏi vặn. “Nếu ngươi trông chờ ai đó phủ phục xuống chân
ngươi và bày tỏ lòng biết ơn, ngươi đã vào nhầm phòng giam rồi
đấy.”
“Con không làm thế vì mẹ đâu. Con làm thế vì bản thân con,”
Bạch Tuyết đáp. “Dù sao đi nữa, người là người mẹ duy nhất con
từng biết. Con quyết không tin mẹ lại là quái vật vô lương tâm như
người ta nói. Bất kể điều đó có đúng hay không, con tin rằng sâu
thẳm trong mẹ còn có một trái tim.”
Nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng trẻo của Bạch Tuyết. Tuy
đã hứa với lòng mình sẽ vững tâm, nàng vẫn không kiềm chế được
cảm xúc khi đứng trước người mẹ kế.
“Vậy thì ta e rằng ngươi đã sai rồi,” Hoàng hậu Độc Ác nói.
“Lương tâm duy nhất ta có đã chết từ lâu và trái tim duy nhất mà ta
sở hữu là một trái tim bằng đá.”
Hoàng hậu Độc Ác đúng là có một quả tim đá, nhưng không phải
trong người bà ta. Một hòn đá có hình dạng và kích thước hệt như
trái tim người được đặt trên cái bàn nhỏ ở góc phòng giam. Đó là
vật duy nhất Hoàng hậu Độc Ác được phép giữ bên mình khi bà ta
bị bắt.
Bạch Tuyết nhận ra hòn đá đó từ những ngày thơ ấu. Nó bao giờ
cũng rất quý giá đối với mẹ kế nàng, Hoàng hậu Độc Ác chưa bao
giờ để nó ra khỏi tầm mắt. Bạch Tuyết chưa từng được phép chạm
vào hay cầm lấy nó, nhưng bây giờ thì không gì có thể ngăn cản
nàng.
Nàng bước ngang qua phòng giam, cầm vật đó lên và tò mò nhìn.
Nó gợi lại biết bao nhiêu hồi ức. Mọi sự thờ ơ và nỗi buồn mẹ kế đã
gây cho nàng khi nàng còn là một đứa trẻ ùa về.
“Cả đời này con chỉ muốn một điều duy nhất,” Bạch Tuyết nói.
“Tình yêu thương của mẹ. Khi còn là một cô bé, con từng dành hàng
giờ lẩn trốn trong lâu đài, những mong mẹ sẽ nhận thấy thiếu vắng
con, nhưng mẹ chưa từng nhận ra. Mẹ ở trong phòng hết ngày này
qua ngày khác với tấm gương, kem dưỡng da của mẹ và hòn đá
này. Mẹ dành nhiều thời gian cho những người lạ mặt với các bí
quyết chống lão hóa hơn là cho con gái của mẹ. Nhưng vì sao chứ?”
Hoàng hậu Độc Ác không trả lời.
“Bốn lần mẹ cố gắng giết con, ba lần chính tay mẹ thực hiện,”
Bạch Tuyết tiếp, lắc đầu không tin được. “Khi mẹ phục sức như một
bà già và đến tìm con nơi nhà của các chú lùn, con biết đó là mẹ
chứ. Con biết mẹ rất nguy hiểm, nhưng con vẫn để mẹ vào nhà. Con
vẫn hy vọng rằng mẹ sẽ thay đổi. Con đã để mẹ làm tổn thương
con.”
Bạch Tuyết chưa bao giờ tiết lộ điều này với bất cứ ai, nàng chỉ
biết vùi mặt vào tay khóc sau khi thốt nên lời.
“Ngươi nghĩ ngươi biết thế nào là tan nát cõi lòng ư?” Hoàng hậu
Độc Ác nói với vẻ gay gắt đến độ khiến người con riêng của chồng
giật mình. “Ngươi chẳng biết gì về nỗi đau cả. Ngươi không bao giờ
nhận được chút trìu mến nào từ ta nhưng từ khi được sinh ra, ngươi
đã được cả vương quốc này yêu mến. Người khác, trái lại, không
được may mắn thế. Với Người khác, Bạch Tuyết à, đôi khi tình yêu
duy nhất của đời họ cũng bị tước đi.”
Bạch Tuyết không biết phải nói gì. Bà ấy đang nói về tình yêu nào
đó?
“Mẹ đang nói về cha con sao?” Bạch Tuyết hỏi.
Hoàng hậu Độc Ác nhắm mắt lại và lắc đầu. “Tính ngây thơ quả
là một phẩm chất được nhiều ưu ái,” bà ta nói. “Tin hay không thì
tùy, Bạch Tuyết à, ta từng có cuộc đời của riêng ta trước khi bước
vào cuộc đời ngươi.”
Bạch Tuyết lặng đi và hơi xấu hổ. Dĩ nhiên nàng biết mẹ kế từng
có một cuộc đời khác trước khi kết hôn với cha nàng, nhưng nàng
chưa bao giờ nghĩ tới những gì có trong cuộc đời đó. Mẹ kế của
nàng luôn rất kín đáo, Bạch Tuyết chẳng có lý do gì để nghĩ sâu xa
cả.
“Tấm gương của ta đâu?” Hoàng hậu Độc Ác gặng hỏi.
“Nó sẽ bị phá hủy,” Bạch Tuyết đáp lời bà.
Đột nhiên, hòn đá của Hoàng hậu Độc Ác trong tay Bạch Tuyết
trở nặng. Bạch Tuyết không rõ liệu có thật vậy không hay nàng chỉ
tưởng tượng thế thôi. Cánh tay cầm hòn đã trở nên mỏi nhừ và
nàng phải đặt nó xuống.
“Có quá nhiều điều mẹ không nói cho con,” Bạch Tuyết nói. “Có
quá nhiều điều bao nhiêu năm nay mẹ giấu con.”
Hoàng hậu Độc Ác cúi đầu và nhìn chằm chằm xuống đất. Bà giữ
im lặng.
“Con có lẽ là người duy nhất trên thế gian dành cho mẹ lòng
thương cảm. Làm ơn nói con biết rằng lòng thương đó không phải là
vô ích,” Bạch Tuyết van xin. “Nếu có chuyện gì trong quá khứ tác
động đến những quyết định gần đây của mẹ, hãy cho con biết.”
Vẫn không có câu trả lời nào.
“Con sẽ không rời khỏi đây đến chừng nào mẹ kể con nghe!”
Bạch Tuyết kêu lên, lần đầu trong đời nàng lớn tiếng.
“Được thôi,” Hoàng hậu Độc Ác nói.
Bạch Tuyết liền ngồi xuống một chiếc ghế cao khác trong phòng
giam. Hoàng hậu Độc Ác nấn ná trong giây lát trước khi bắt đầu và
Bạch Tuyết càng thêm chờ đợi.
“Người ta sẽ mãi mãi lãng mạn hóa câu chuyện của ngươi,” bà ta
bảo Bạch Tuyết. “Sẽ không có ai đoái hoài đến câu chuyện của ta.
Ta sẽ tiếp tục bị hạ nhục, biến thành một kẻ độc ác ghê tởm cho đến
muôn đời. Tuy nhiên, điều mà thế giới không thể nhận ra là một
nhân vật phản diện chỉ là một nạn nhân mà chuyện của họ vẫn chưa
được kể. Tất cả những gì ta đã làm, sự nghiệp cả đời ta và tội lỗi
của ta chống lại ngươi, tất cả là vì ông ấy.”
Bạch Tuyết cảm thấy trái tim mình trở nên nặng nề. Đầu óc nàng
choáng váng và sự tò mò chiếm lĩnh toàn bộ con người nàng.
“Ai cơ?” nàng vội hỏi đến độ quên kiềm chế sự nóng vội trong
giọng nói.
Hoàng hậu Độc Ác nhắm mắt lại và để những ký ức trở lại. Hình
ảnh những nơi chốn, những người bà đã biết trong quá khứ hiện ra
từ thẳm sâu tâm trí như ánh đom đóm trong hang động. Có rất nhiều
điều bà đã chứng kiến trong những năm tháng thanh xuân, quá
nhiều thứ bà ước rằng mình nhớ và quá nhiều thứ bà muốn quên đi.
“Ta sẽ kể ngươi nghe về quá khứ của ta, hay ít nhất là quá khứ
của người từng là ta,” Hoàng hậu Độc Ác nói. “Nhưng ta cảnh báo
ngươi. Chuyện của ta không phải là một câu chuyện có kết thúc
hạnh phúc mãi mãi.”
CHƯƠNG MỘT
Ngày Xửa Ngày Xưa
“Ngày xửa ngày xưa” cô Peters giảng cho bọn học trò lớp sáu của
mình. “Đó là những từ ngữ kỳ diệu nhất trong thế giới chúng ta và là
cánh cổng dẫn lối vào những câu chuyện tuyệt vời nhất từng được
kể. Chúng lập tức vẫy gọi bất cứ ai nghe được chúng – tiếng gọi vào
một thế giới mà ai cũng được niềm nở đón chào và bất cứ chuyện gì
cũng có thể xảy ra. Những chú chuột có thể trở thành người, các cô
hầu gái có thể thành công chúa và qua đó, họ có thể đem lại cho ta
những bài học quý giá.”
Alex Bailey háo hức ngồi thật thẳng trên ghế. Cô bé vẫn thường
thích thú với những bài giảng của thầy cô, nhưng những lời này mới
đặc biệt chạm vào tim Alex.
“Truyện cổ tích không phải chỉ là những chuyện kể vu vơ để dỗ
trẻ con ngủ,” cô giáo tiếp tục. “Giải pháp cho hầu hết mọi khó khăn
có thể được tìm thấy ở cái kết của một câu truyện cổ. Cổ tích là
những bài học cuộc sống được ngụy trang với đủ kiểu nhân vật và
cảnh huống đặc sắc.”
“Chú bé chăn cừu và chó sói” dạy ta biết giá trị của thanh danh
tốt và sức mạnh của lòng trung thực. “Nàng Lọ Lem” cho ta thấy
phần thưởng khi có một trái tim nhân hậu. “Vịt con xấu xí” dạy ta ý
nghĩa của vẻ đẹp nội tâm.”
Alex mở tròn mắt và gật đầu đồng tình. Đó là một cô bé xinh xắn,
đôi mắt xanh biếc sáng ngời, mái tóc ngắn vàng ánh đỏ luôn được
giữ gọn gàng không phủ xuống mặt nhờ một chiếc băng đô.
Cách mà các cô cậu học trò khác nhìn chằm chằm vào cô giáo,
như thể bài học được giảng bằng một thứ ngôn ngữ khác, là cái mà
cô Peters không sao quen được. Vì vậy, cô Peters thường hướng về
phía dãy bàn đầu, chỗ ngồi của Alex, mà giảng bài.
Cô Peters là một người phụ nữ cao, gầy, cô luôn mặc những
chiếc váy có hoa văn như những bộ sô-pha kiểu cũ. Tóc cô sẫm
màu và xoăn, luôn được chải gọn hoàn hảo trên đầu cô như thể một
cái nón (mà đám học trò cũng thường nghĩ thế). Qua cặp kính dày,
mắt cô luôn nheo lại dưới cái nhìn phán xét mà cô đã dành cho lớp
học suốt bao năm nay.
“Đáng buồn thay, những câu chuyện bất hủ này không còn được
coi trọng mấy trong xã hội của chúng ta,” Cô Peters nói. “Chúng ta
đã đổi những lời giáo huấn sáng suốt trong đó để lấy các trò mua vui
thiển cận như ti-vi và trò chơi điện tử. Cha mẹ bây giờ cứ để cho
đám phim hoạt hình độc hại và phim ảnh bạo lực tiêm nhiễm vào
con cái.”
“Những lần duy nhất mà trẻ được tiếp xúc với truyện cổ tích là
thông qua các phiên bản pha tạp qua bàn tay các công ty điện ảnh.
Cổ tích chuyển thể thành phim thường bị tước mất các bài học đạo
đức mà câu chuyện gốc muốn truyền đạt, thay thế chúng bởi lũ thú
rừng hát hò nhảy múa. Vừa mới đây, ta đọc được rằng người ta làm
phim mô tả Lọ Lem như một ca sĩ hip-hop với đời sống chật vật và
Người Đẹp Ngủ Trong Rừng là một nàng công chúa chiến binh
chuyên đấu với lũ thây ma!”
“Hết sảy,” một đứa con trai ngồi sau Alex thì thầm một mình.
Alex lắc đầu. Nghe những lời này, cô bé đau lòng lắm. Em cố
gắng chia sẻ sự bất bình này với các bạn học nhưng buồn thay, mối
bận tâm này không được các bạn hưởng ứng.
“Ta chẳng biết liệu thế giới có khác đi không nếu mọi người đều
biết đến truyện cổ tích theo cách mà Anh em nhà Grimm và Hans
Christian Andersen muốn chúng được hiểu.” Cô Peters tiếp. “Ta tự
hỏi liệu người đời có học được gì từ trái tim tan vỡ của Nàng Tiên
Cá khi nàng chết ở cuối truyện thật về nàng. Ta không biết liệu có
nhiều vụ bắt cóc như bây giờ không nếu trẻ em được biết về mối
hiểm họa mà Cô Bé Quàng Khăn Đỏ phải đối mặt. Ta ngờ rằng
những kẻ phạm tội chẳng đến nỗi hư hỏng nếu họ biết hậu quả mà
Goldilocks gây ra cho Ba Chú Gấu.”
“Có quá nhiều điều để học hỏi và phòng bị cho tương lai nếu
chúng ta biết rộng lòng tiếp nhận những lời giáo huấn cổ xưa. Có lẽ
nếu chúng ta hết mực trân trọng truyện cổ tích, sẽ dễ dàng hơn để
ta có được cái kết hạnh phúc mãi mãi cho riêng mình.”
Nếu Alex được tự do làm theo ý muốn, cô Peters sẽ được đáp lại
bởi những tràng vỗ tay nồng nhiệt sau mỗi bài giảng của cô. Tiếc
thay, sau giờ học của cô chỉ có những cái thở phào nhẹ nhõm chung
của học sinh, chúng bày tỏ sự biết ơn vì buổi học đã kết thúc rồi.
“Để xem các em hiểu biết về truyện cổ tích được bao nhiêu,” cô giáo
nói với một nụ cười và bắt đầu rảo bước qua lại phòng học. “Trong
truyện Đồ bỏ xó, cha của cô gái trẻ bảo với đức vua rằng con gái
ông ta có thể dệt rơm thành cái gì? Có ai biết câu trả lời không?”
Cô Peters lướt mắt khắp phòng học như cá mập hau háu tìm mồi.
Chỉ có một học sinh giơ tay lên.
“Mời em, Bailey.” Cô Peters gọi.
“Ông ấy nói rằng con ông có thể dệt rơm thành vàng,” Alex trả lời.
“Tốt lắm, Bailey,” cô Peters nói. Nếu cô có một học trò cưng – dĩ
nhiên là cô chẳng bao giờ thừa nhận là có đâu – thì đó phải là Alex.
Alex luôn sẵn lòng làm vừa ý mọi người. Em là định nghĩa của
một mọt sách. Bất kể giờ nào trong ngày – trước giờ học, trong giờ
học, sau giờ học, trước khi đi ngủ - lúc nào em cũng đọc sách. Em
có khát khao học hỏi mạnh mẽ và vì thế, Alex thường là người đầu
tiên trả lời các câu hỏi của cô Peters.
Alex cố gắng tận dụng mọi cơ hội có được để gây ấn tượng tốt
với bạn học, nỗ lực hơn mức cần thiết để hoàn thành những bài
điểm sách và thuyết trình được giao. Tuy nhiên, điều này làm các
học sinh khác khó chịu và Alex thường bị trêu chọc vì thế.
Alex luôn nghe thấy các bạn nữ khác chế nhạo sau lưng mình.
Em thường dành giờ ăn trưa ngồi một mình dưới bóng cây ở đâu
đó, với một quyển sách mượn của thư viện. Mặc dù không bao giờ
nói ra, thỉnh thoảng Alex cô đơn đến đau lòng.
“Giờ thì có em nào có thể nói cho cô biết, thỏa thuận giữa cô gái
trẻ với Đồ bỏ xó là gì không?”
Alex chờ một chút trước khi lại giơ tay lên. Cô bé không muốn
mình là học trò cưng tuyệt đối.
“Em Bailey?”
“Để đổi lấy việc biến rơm thành vàng, cô gái hứa sẽ trao đứa con
đầu lòng cho Đồ bỏ xó khi cô ấy trở thành hoàng hậu,” Alex đáp.
“Đổi chác thật là quá quắt,” đứa con trai đằng sau Alex bình
phẩm.
“Mà một lão già lùn cổ quái muốn có đứa bé làm gì cơ chứ?” đứa
con gái ngồi cạnh thắc mắc.
“Rõ quá mà, lão ta đâu thể nhận con nuôi với cái tên Đồ bỏ xó,”
một học sinh khác chêm vào.
“Ông ta có ăn thịt đứa bé không?” ai đó lo lắng hỏi.
Alex quay đầu lại đối mặt với đám bạn ngớ ngẩn.
“Các bạn chẳng hiểu ý nghĩa câu chuyện gì cả,” Alex nói. “Đồ bỏ
xó lợi dụng cô gái vì cô đang cần được giúp đỡ. Truyện nói về cái
giá của một cuộc thỏa thuận tồi. Ta sẵn lòng đánh đổi cái gì có giá trị
lâu dài trong tương lai chỉ vì một thứ phù du của hiện tại? Hiểu
chứ?”
Nếu cô Peters có thể thay đổi nét mặt, chắc hẳn cô sẽ rất hãnh
diện. “Nói hay lắm, Bailey,” cô lên tiếng. “Ta phải nói là, trong suốt
những năm tháng đứng lớp của ta, ít khi ta gặp được một học sinh
có hiểu biết sâu sắc như…”
Một tiếng ngáy to chợt vang lên từ cuối phòng học. Một cậu bé
ngồi ở hàng ghế cuối đang nằm ườn ra bàn, nước dãi chảy ra từ
khóe miệng cậu ta, rõ là đang say ngủ.
Alex có một cậu em sinh đôi và trong những lúc như thế này, em
chỉ ước mình không có.
Cô Peters chuyển sự chú ý sang cậu học trò như một cái kẹp
giấy bị hút vào nam châm.
“Trò Bailey?” cô Peters gọi.
Cậu bé tiếp tục ngáy.
“Trò Bailey?” cô Peters lại gọi tiếp, cúi xuống gần cậu hơn.
Cậu bé lại ngáy một tiếng thật to. Vài đứa học trò bắt đầu bàn tán
không hiểu vì sao cậu ta lại có thể phát ra âm thanh to đến thế.
“Trò Bailey!” cô Peters quát vào tai cậu.
Như thể có ai đó vừa đốt một cái pháo dưới ghế, Conner Bailey
giật bắn người tỉnh lại, suýt chút làm lật cả bàn.
“Tôi đang ở đâu? Chuyện gì xảy ra vậy?” Conner hỏi trong cơn
hoảng loạn bối rối. Mắt cậu đảo nhanh khắp phòng trong khi bộ não
cố gắng nhớ ra mình đang ở đâu.
Cũng như chị mình, cậu bé có cặp mắt xanh biển sáng ngời và
tóc vàng ánh đỏ. Gương mặt cậu tròn trịa và đầy tàn nhang, lúc này,
hơi dẹt về một bên, như thể mặt một chú chó săn chân lùn khi chú ta
vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn.
Alex chẳng thể nào thấy xấu hổ vì em mình hơn thế nữa. Ngoại
trừ bề ngoài và sinh nhật trùng nhau, Alex và em trai khác nhau một
trời một vực. Conner có thể có rất nhiều bạn bè nhưng khác với chị,
cậu bé gặp khó khăn khi ở trường… chủ yếu là khó khăn trong việc
giữ cho mình tỉnh táo.
“Cô rất vui vì em lại có thể tham gia cùng lớp, trò Bailey ạ,” cô
Peters nghiêm nghị nói. “Em ngủ ngon chứ?” Conner đỏ bừng mặt.
“Em rất xin lỗi, thưa cô Peters,” cậu cất lời, cố gắng tỏ vẻ hết sức
thành thật. “Thỉnh thoảng khi cô nói quá dài, em lại ngủ gục. Em
không có ý xúc phạm cô. Em không thể cưỡng lại được.”
“Trò ngủ gục trong giờ học của ta ít nhất hai lần một tuần,” cô
Peters nhắc nhở.
“Vâng, đúng là cô nói nhiều thật mà.” Trước khi có thể ngăn mình
buột miệng thốt nên lời, Conner biết đó chẳng phải là điều nên nói.
Vài đứa học trò phải cắn vào tay để nén cười.
“Ta khuyên trò nên tỉnh táo khi ta giảng, Bailey à” cô Peters cảnh
cáo. Conner chưa bao giờ thấy ai nheo mắt đến thế mà không nhắm
tịt lại. “Trừ phi trò hiểu biết về truyện cổ tích đủ để tự giảng được bài
này,” cô thêm vào.
“Chắc là em làm được đấy,” Conner nói. Một lần nữa, cậu buột
miệng không kịp suy nghĩ. “Ý em là, em biết khá nhiều về cái này,
thế thôi.”
“Ồ, thật sao?” cô Peters chẳng bao giờ thối lui trước một thách
thức cả và cơn ác mộng tồi tệ nhất của mọi học trò là khi chúng dám
thách thức cô. “Được thôi, trò Bailey, nếu trò hiểu biết đến thế, hãy
trả lời câu hỏi này.”
Conner nuốt khan.
“Trong bản gốc truyện Người Đẹp Ngủ Trong Rừng, nàng công
chúa ngủ thiếp đi bao lâu đến khi được đánh thức bởi nụ hôn đầu
của tình yêu đích thực?” cô Peters hỏi, nhìn chằm chằm vào mặt
học trò.
Mọi ánh mắt đều dán vào Conner, sốt ruột chờ dấu hiệu nhỏ nhất
cho thấy cậu không biết câu trả lời. Nhưng may cho Conner, cậu
biết.
“Một trăm,” Conner đáp. “Người Đẹp Ngủ Trong Rừng ngủ thiếp
đi một trăm năm. Đó là lý do khiến nền lâu đài phủ đầy hồng gai và
các thứ, vì lời nguyền tác động đến tất cả thần dân của vương quốc
nên không ai chăm tỉa khu vườn cả.”
Cô Peters không biết phải nói gì, làm gì. Cô cau mày nhìn đứa
học trò, vô cùng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên cậu trả lời đúng khi
bị cô vặn hỏi và hiển nhiên là cô không trông đợi điều này.
“C
Trương Hoàng Uyên Phương dịch
—★—
NXB TRẺ
ebook©vctvegroup | 10-11-2020
Dành tặng Bà,
biên tập viên đầu tiên của tôi
người đã cho tôi lời khuyên tốt nhất trong nghiệp viết lách của mình:
“Christopher, bà nghĩ cháu khoan hẵng lo không thành nhà văn giỏi
được, chờ đến khi học xong tiểu học đã.”
“Đến tuổi nào đó, bạn sẽ đủ 'chín' để bắt đầu đọc
truyện cổ tích trở lại.”
- C.S.Lewis
MỞ ĐẦU
Chuyến Viếng Thăm
Của Nữ Hoàng
Hầm ngục là một nơi vô cùng thảm đạm. Ánh sáng hiếm hoi chập
chờn hắt xuống từ những ngọn đuốc đóng đinh trên tường đá. Thứ
nước hôi thối từ con hào bao quanh lâu đài bên trên rỉ xuống hầm
ngục. Những con chuột to xù rượt đuổi nhau sục tìm thức ăn. Quả
không phải chỗ dành cho một nữ hoàng.
Vừa quá nửa đêm, tất cả chìm trong im lặng, chỉ thi thoảng mới
có tiếng dây xích sột soạt. Xuyên qua cái tĩnh mịch nặng nề đó, tiếng
bước chân dội vang khắp sảnh khi có người đi xuống những bậc
thang xoắn ốc, tiến vào hầm ngục.
Một phụ nữ trẻ xuất hiện cuối bậc thang, cả người được phủ kín
bằng tấm áo choàng dài màu ngọc bích. Nàng thận trọng lần bước
giữa dãy phòng giam, gây hiếu kỳ cho các tù nhân trong đó. Với mỗi
bước đi, nhịp chân nàng lại chậm hơn và nhịp tim đập lại thêm gấp
gáp.
Tù nhân được xếp chỗ theo tội lỗi đã phạm. Nàng càng dấn bước
sâu vào trong hầm ngục lại càng gặp phải những tù nhân độc ác và
nguy hiểm hơn. Cái đích mà nàng đang hướng đến là phòng giam ở
cuối hành lang, nơi đó, viên cai ngục to lớn đang canh giữ một tù
nhân đặc biệt.
Nàng đến đây để tìm lời giải đáp cho một câu hỏi. Câu hỏi đơn
giản thôi, nhưng nó đã xâm chiếm suy nghĩ của nàng mỗi ngày,
khiến nàng thao thức hàng đêm và là thứ duy nhất hiện ra trong giấc
mơ của nàng mỗi khi nàng có thể thiếp đi giây lát.
Chỉ có một người có thể cho nàng câu trả lời cần biết và người đó
đang ở bên kia chấn song phòng giam phía trước.
“Tôi muốn gặp bà ta,” người phụ nữ khoác áo choàng bảo viên
cai ngục.
“Không ai được phép vào thăm bà ta cả,” viên cai ngục đáp, có
vẻ thích thú với lời đề nghị lạ lùng. “Tôi đang chấp hành mệnh lệnh
nghiêm ngặt của hoàng gia.” Người phụ nữ này liền hạ mũ trùm đầu
xuống để lộ gương mặt. Nàng có làn da trắng như tuyết, tóc đen
như gỗ mun và đôi mắt xanh như rừng thẳm. Vẻ đẹp của nàng nổi
tiếng khắp vương quốc và câu chuyện về nàng lại còn vang xa hơn
thế.
“Nữ hoàng, xin hãy thứ lỗi cho thần!” viên cai ngục kinh ngạc tạ
lỗi. Anh ta vội vã gập người cúi chào thật thấp. “Thần không trông
đợi có người từ cung điện đến đây.”
“Không cần tạ lỗi đâu,” nàng nói. “Nhưng làm ơn đừng tiết lộ việc
ta đến đây tối nay.”
“Dĩ nhiên rồi ạ,” viên cai ngục gật đầu.
Người phụ nữ đến trước chấn song, chờ viên cai ngục nâng
chúng lên nhưng anh ta lại ngập ngừng.
“Người có chắc là muốn vào đó không, thưa Nữ hoàng?” Viên cai
ngục hỏi. “Chẳng liệu được bà ta có thể làm chuyện gì đâu.”
“Ta phải gặp bà ta,” nàng kiên quyết. “Bằng mọi giá.”
Viên cai ngục bắt đầu quay tròn tay đòn bẩy và chấn song phòng
giam được nhấc lên. Người phụ nữ hít một hơi thật sâu và tiếp tục
bước qua đó.
Nàng tiến vào một hành lang dài hơn, tối hơn; từng chấn song,
từng rào chắn lần lượt được nhấc lên và hạ xuống khi nàng vượt
qua chúng. Cuối cùng, nàng đã đến cuối hành lang, chấn song cuối
cùng được nâng lên và nàng bước vào phòng giam.
Tù nhân ở đây là một phụ nữ. Bà ta ngồi trên một chiếc ghế cao
giữa phòng giam, ngước nhìn chằm chằm lên khung cửa sổ nhỏ
hẹp.
Mất ít phút để tù nhân nhận ra có vị khách viếng thăm đằng sau.
Đó là người đầu tiên đến thăm bà ta từ bấy đến nay, chẳng cần nhìn
bà ta cũng biết là ai; chỉ có thể là một người duy nhất đó thôi.
“Xin chào, Bạch Tuyết,” tù nhân khẽ nói.
“Xin chào người, Mẹ Kế,” lời đáp của Bạch Tuyết run rẩy và lo
lắng. “Hy vọng mẹ vẫn khỏe.”
Mặc dù Bạch Tuyết đã chuẩn bị trước những điều muốn nói, giờ
đây nàng vẫn cảm thấy khó thốt nên lời.
“Ta nghe nói giờ ngươi là nữ hoàng,” người mẹ kế tiếp.
“Đúng vậy,” Bạch Tuyết đáp. “Con đã kế thừa ngôi vị như dự định
của cha.”
“Vậy thì sao ta lại có vinh hạnh này đây? Ngươi đến để xem ta
héo hắt đi chăng?” người mẹ kế gằn giọng. Giọng nói ấy đầy quyền
uy và sức mạnh; người ta kháo nhau rằng nó làm cho ngay cả
người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng phải tan chảy như nước đá.
“Trái lại,” Bạch Tuyết đáp. “Con đến để tìm hiểu.”
“Hiểu gì mới được chứ?” người mẹ kế cay nghiệt đáp trả.
“Hiểu vì sao…” Bạch Tuyết ngập ngừng. “Vì sao mẹ lại phải làm
những việc đó.”
Khi cuối cùng cũng nói lên được lời này, Bạch Tuyết cảm thấy
như có một gánh nặng vừa cất khỏi vai mình.
Rốt cuộc nàng cũng hỏi được điều bấy nay vẫn đè nặng trong
tâm trí. Khó khăn thế là cũng qua một nửa rồi.
“Có nhiều chuyện về thế giới này mà ngươi không hiểu đâu,”
người mẹ kế nói và quay lại nhìn đứa con của chồng mình.
Đó là lần đầu tiên Bạch Tuyết nhìn thấy gương mặt mẹ kế sau
một quãng thời gian dài. Đó là gương mặt một người phụ nữ đã
từng mang vẻ đẹp hoàn hảo, người phụ nữ từng là hoàng hậu. Vậy
mà giờ đây, người ngồi trước mặt nàng chỉ còn là một tù phạm, mà
vẻ đẹp đã phai thành một gương mặt cau có, buồn bã.
“Có lẽ là thế,” Bạch Tuyết đáp lời. “Nhưng mẹ có thể trách con vì
cố gắng tìm hiểu lý do đằng sau hành động của mẹ không?”
Những năm vừa qua trong đời Bạch Tuyết là giai đoạn gây xôn
xao tranh cãi nhất trong lịch sử hoàng tộc của vương quốc. Ai ai
cũng biết câu chuyện nàng công chúa xinh đẹp trú ẩn nơi ngôi nhà
của Bảy Chú Lùn, trốn tránh mụ dì ghẻ ganh ghét. Ai ai cũng biết về
quả táo tẩm độc nổi tiếng và vị hoàng tử quyết đoán đã đem Bạch
Tuyết trở về từ cõi chết.
Câu chuyện thật đơn giản, nhưng hậu truyện không như thế.
Ngay cả khi bận bịu với việc triều chính và cuộc hôn nhân mới mẻ,
Bạch Tuyết vẫn nhận thấy mình thường xuyên tự hỏi liệu lời đoán
định về sự ích kỷ của mẹ kế nàng có đúng không. Điều gì đó bên
trong vị nữ hoàng trẻ tuổi này vẫn không tin một người lại có thể độc
ác đến vậy.
“Mẹ có biết ngoài kia người ta gọi mẹ là gì không?” Bạch Tuyết
hỏi. “Bên ngoài những bức tường nhà giam này, nhân gian gán cho
mẹ là Hoàng hậu Độc Ác.”
“Nếu thế gian đã gán cho ta tên gọi đó, vậy thì đó là cái tên mà ta
sẽ học cách để sống cùng,” Hoàng hậu Độc Ác đáp. “Một khi thế
gian này quyết định, không có nhiều thứ người ta có thể làm để thay
đổi cách nghĩ của nó.”
Bạch Tuyết lấy làm ngạc nhiên trước sự dửng dưng của người
mẹ kế, nhưng Bạch Tuyết cần bà phải để tâm. Nàng cần biết trong
bà vẫn còn chút nhân tính.
“Họ muốn xử tử mẹ sau khi tra rõ tội lỗi mẹ đã phạm với con! Cả
vương quốc này muốn mẹ phải chết!” Giọng Bạch Tuyết nhẹ dần,
chỉ còn là lời thì thầm yếu ớt khi nàng cố chống lại những cảm xúc
dâng trào. “Nhưng con sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Con
không thể…”
“Vậy ra ta phải cảm ơn ngươi vì tha chết cho ta sao?” Hoàng hậu
Độc Ác hỏi vặn. “Nếu ngươi trông chờ ai đó phủ phục xuống chân
ngươi và bày tỏ lòng biết ơn, ngươi đã vào nhầm phòng giam rồi
đấy.”
“Con không làm thế vì mẹ đâu. Con làm thế vì bản thân con,”
Bạch Tuyết đáp. “Dù sao đi nữa, người là người mẹ duy nhất con
từng biết. Con quyết không tin mẹ lại là quái vật vô lương tâm như
người ta nói. Bất kể điều đó có đúng hay không, con tin rằng sâu
thẳm trong mẹ còn có một trái tim.”
Nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng trẻo của Bạch Tuyết. Tuy
đã hứa với lòng mình sẽ vững tâm, nàng vẫn không kiềm chế được
cảm xúc khi đứng trước người mẹ kế.
“Vậy thì ta e rằng ngươi đã sai rồi,” Hoàng hậu Độc Ác nói.
“Lương tâm duy nhất ta có đã chết từ lâu và trái tim duy nhất mà ta
sở hữu là một trái tim bằng đá.”
Hoàng hậu Độc Ác đúng là có một quả tim đá, nhưng không phải
trong người bà ta. Một hòn đá có hình dạng và kích thước hệt như
trái tim người được đặt trên cái bàn nhỏ ở góc phòng giam. Đó là
vật duy nhất Hoàng hậu Độc Ác được phép giữ bên mình khi bà ta
bị bắt.
Bạch Tuyết nhận ra hòn đá đó từ những ngày thơ ấu. Nó bao giờ
cũng rất quý giá đối với mẹ kế nàng, Hoàng hậu Độc Ác chưa bao
giờ để nó ra khỏi tầm mắt. Bạch Tuyết chưa từng được phép chạm
vào hay cầm lấy nó, nhưng bây giờ thì không gì có thể ngăn cản
nàng.
Nàng bước ngang qua phòng giam, cầm vật đó lên và tò mò nhìn.
Nó gợi lại biết bao nhiêu hồi ức. Mọi sự thờ ơ và nỗi buồn mẹ kế đã
gây cho nàng khi nàng còn là một đứa trẻ ùa về.
“Cả đời này con chỉ muốn một điều duy nhất,” Bạch Tuyết nói.
“Tình yêu thương của mẹ. Khi còn là một cô bé, con từng dành hàng
giờ lẩn trốn trong lâu đài, những mong mẹ sẽ nhận thấy thiếu vắng
con, nhưng mẹ chưa từng nhận ra. Mẹ ở trong phòng hết ngày này
qua ngày khác với tấm gương, kem dưỡng da của mẹ và hòn đá
này. Mẹ dành nhiều thời gian cho những người lạ mặt với các bí
quyết chống lão hóa hơn là cho con gái của mẹ. Nhưng vì sao chứ?”
Hoàng hậu Độc Ác không trả lời.
“Bốn lần mẹ cố gắng giết con, ba lần chính tay mẹ thực hiện,”
Bạch Tuyết tiếp, lắc đầu không tin được. “Khi mẹ phục sức như một
bà già và đến tìm con nơi nhà của các chú lùn, con biết đó là mẹ
chứ. Con biết mẹ rất nguy hiểm, nhưng con vẫn để mẹ vào nhà. Con
vẫn hy vọng rằng mẹ sẽ thay đổi. Con đã để mẹ làm tổn thương
con.”
Bạch Tuyết chưa bao giờ tiết lộ điều này với bất cứ ai, nàng chỉ
biết vùi mặt vào tay khóc sau khi thốt nên lời.
“Ngươi nghĩ ngươi biết thế nào là tan nát cõi lòng ư?” Hoàng hậu
Độc Ác nói với vẻ gay gắt đến độ khiến người con riêng của chồng
giật mình. “Ngươi chẳng biết gì về nỗi đau cả. Ngươi không bao giờ
nhận được chút trìu mến nào từ ta nhưng từ khi được sinh ra, ngươi
đã được cả vương quốc này yêu mến. Người khác, trái lại, không
được may mắn thế. Với Người khác, Bạch Tuyết à, đôi khi tình yêu
duy nhất của đời họ cũng bị tước đi.”
Bạch Tuyết không biết phải nói gì. Bà ấy đang nói về tình yêu nào
đó?
“Mẹ đang nói về cha con sao?” Bạch Tuyết hỏi.
Hoàng hậu Độc Ác nhắm mắt lại và lắc đầu. “Tính ngây thơ quả
là một phẩm chất được nhiều ưu ái,” bà ta nói. “Tin hay không thì
tùy, Bạch Tuyết à, ta từng có cuộc đời của riêng ta trước khi bước
vào cuộc đời ngươi.”
Bạch Tuyết lặng đi và hơi xấu hổ. Dĩ nhiên nàng biết mẹ kế từng
có một cuộc đời khác trước khi kết hôn với cha nàng, nhưng nàng
chưa bao giờ nghĩ tới những gì có trong cuộc đời đó. Mẹ kế của
nàng luôn rất kín đáo, Bạch Tuyết chẳng có lý do gì để nghĩ sâu xa
cả.
“Tấm gương của ta đâu?” Hoàng hậu Độc Ác gặng hỏi.
“Nó sẽ bị phá hủy,” Bạch Tuyết đáp lời bà.
Đột nhiên, hòn đá của Hoàng hậu Độc Ác trong tay Bạch Tuyết
trở nặng. Bạch Tuyết không rõ liệu có thật vậy không hay nàng chỉ
tưởng tượng thế thôi. Cánh tay cầm hòn đã trở nên mỏi nhừ và
nàng phải đặt nó xuống.
“Có quá nhiều điều mẹ không nói cho con,” Bạch Tuyết nói. “Có
quá nhiều điều bao nhiêu năm nay mẹ giấu con.”
Hoàng hậu Độc Ác cúi đầu và nhìn chằm chằm xuống đất. Bà giữ
im lặng.
“Con có lẽ là người duy nhất trên thế gian dành cho mẹ lòng
thương cảm. Làm ơn nói con biết rằng lòng thương đó không phải là
vô ích,” Bạch Tuyết van xin. “Nếu có chuyện gì trong quá khứ tác
động đến những quyết định gần đây của mẹ, hãy cho con biết.”
Vẫn không có câu trả lời nào.
“Con sẽ không rời khỏi đây đến chừng nào mẹ kể con nghe!”
Bạch Tuyết kêu lên, lần đầu trong đời nàng lớn tiếng.
“Được thôi,” Hoàng hậu Độc Ác nói.
Bạch Tuyết liền ngồi xuống một chiếc ghế cao khác trong phòng
giam. Hoàng hậu Độc Ác nấn ná trong giây lát trước khi bắt đầu và
Bạch Tuyết càng thêm chờ đợi.
“Người ta sẽ mãi mãi lãng mạn hóa câu chuyện của ngươi,” bà ta
bảo Bạch Tuyết. “Sẽ không có ai đoái hoài đến câu chuyện của ta.
Ta sẽ tiếp tục bị hạ nhục, biến thành một kẻ độc ác ghê tởm cho đến
muôn đời. Tuy nhiên, điều mà thế giới không thể nhận ra là một
nhân vật phản diện chỉ là một nạn nhân mà chuyện của họ vẫn chưa
được kể. Tất cả những gì ta đã làm, sự nghiệp cả đời ta và tội lỗi
của ta chống lại ngươi, tất cả là vì ông ấy.”
Bạch Tuyết cảm thấy trái tim mình trở nên nặng nề. Đầu óc nàng
choáng váng và sự tò mò chiếm lĩnh toàn bộ con người nàng.
“Ai cơ?” nàng vội hỏi đến độ quên kiềm chế sự nóng vội trong
giọng nói.
Hoàng hậu Độc Ác nhắm mắt lại và để những ký ức trở lại. Hình
ảnh những nơi chốn, những người bà đã biết trong quá khứ hiện ra
từ thẳm sâu tâm trí như ánh đom đóm trong hang động. Có rất nhiều
điều bà đã chứng kiến trong những năm tháng thanh xuân, quá
nhiều thứ bà ước rằng mình nhớ và quá nhiều thứ bà muốn quên đi.
“Ta sẽ kể ngươi nghe về quá khứ của ta, hay ít nhất là quá khứ
của người từng là ta,” Hoàng hậu Độc Ác nói. “Nhưng ta cảnh báo
ngươi. Chuyện của ta không phải là một câu chuyện có kết thúc
hạnh phúc mãi mãi.”
CHƯƠNG MỘT
Ngày Xửa Ngày Xưa
“Ngày xửa ngày xưa” cô Peters giảng cho bọn học trò lớp sáu của
mình. “Đó là những từ ngữ kỳ diệu nhất trong thế giới chúng ta và là
cánh cổng dẫn lối vào những câu chuyện tuyệt vời nhất từng được
kể. Chúng lập tức vẫy gọi bất cứ ai nghe được chúng – tiếng gọi vào
một thế giới mà ai cũng được niềm nở đón chào và bất cứ chuyện gì
cũng có thể xảy ra. Những chú chuột có thể trở thành người, các cô
hầu gái có thể thành công chúa và qua đó, họ có thể đem lại cho ta
những bài học quý giá.”
Alex Bailey háo hức ngồi thật thẳng trên ghế. Cô bé vẫn thường
thích thú với những bài giảng của thầy cô, nhưng những lời này mới
đặc biệt chạm vào tim Alex.
“Truyện cổ tích không phải chỉ là những chuyện kể vu vơ để dỗ
trẻ con ngủ,” cô giáo tiếp tục. “Giải pháp cho hầu hết mọi khó khăn
có thể được tìm thấy ở cái kết của một câu truyện cổ. Cổ tích là
những bài học cuộc sống được ngụy trang với đủ kiểu nhân vật và
cảnh huống đặc sắc.”
“Chú bé chăn cừu và chó sói” dạy ta biết giá trị của thanh danh
tốt và sức mạnh của lòng trung thực. “Nàng Lọ Lem” cho ta thấy
phần thưởng khi có một trái tim nhân hậu. “Vịt con xấu xí” dạy ta ý
nghĩa của vẻ đẹp nội tâm.”
Alex mở tròn mắt và gật đầu đồng tình. Đó là một cô bé xinh xắn,
đôi mắt xanh biếc sáng ngời, mái tóc ngắn vàng ánh đỏ luôn được
giữ gọn gàng không phủ xuống mặt nhờ một chiếc băng đô.
Cách mà các cô cậu học trò khác nhìn chằm chằm vào cô giáo,
như thể bài học được giảng bằng một thứ ngôn ngữ khác, là cái mà
cô Peters không sao quen được. Vì vậy, cô Peters thường hướng về
phía dãy bàn đầu, chỗ ngồi của Alex, mà giảng bài.
Cô Peters là một người phụ nữ cao, gầy, cô luôn mặc những
chiếc váy có hoa văn như những bộ sô-pha kiểu cũ. Tóc cô sẫm
màu và xoăn, luôn được chải gọn hoàn hảo trên đầu cô như thể một
cái nón (mà đám học trò cũng thường nghĩ thế). Qua cặp kính dày,
mắt cô luôn nheo lại dưới cái nhìn phán xét mà cô đã dành cho lớp
học suốt bao năm nay.
“Đáng buồn thay, những câu chuyện bất hủ này không còn được
coi trọng mấy trong xã hội của chúng ta,” Cô Peters nói. “Chúng ta
đã đổi những lời giáo huấn sáng suốt trong đó để lấy các trò mua vui
thiển cận như ti-vi và trò chơi điện tử. Cha mẹ bây giờ cứ để cho
đám phim hoạt hình độc hại và phim ảnh bạo lực tiêm nhiễm vào
con cái.”
“Những lần duy nhất mà trẻ được tiếp xúc với truyện cổ tích là
thông qua các phiên bản pha tạp qua bàn tay các công ty điện ảnh.
Cổ tích chuyển thể thành phim thường bị tước mất các bài học đạo
đức mà câu chuyện gốc muốn truyền đạt, thay thế chúng bởi lũ thú
rừng hát hò nhảy múa. Vừa mới đây, ta đọc được rằng người ta làm
phim mô tả Lọ Lem như một ca sĩ hip-hop với đời sống chật vật và
Người Đẹp Ngủ Trong Rừng là một nàng công chúa chiến binh
chuyên đấu với lũ thây ma!”
“Hết sảy,” một đứa con trai ngồi sau Alex thì thầm một mình.
Alex lắc đầu. Nghe những lời này, cô bé đau lòng lắm. Em cố
gắng chia sẻ sự bất bình này với các bạn học nhưng buồn thay, mối
bận tâm này không được các bạn hưởng ứng.
“Ta chẳng biết liệu thế giới có khác đi không nếu mọi người đều
biết đến truyện cổ tích theo cách mà Anh em nhà Grimm và Hans
Christian Andersen muốn chúng được hiểu.” Cô Peters tiếp. “Ta tự
hỏi liệu người đời có học được gì từ trái tim tan vỡ của Nàng Tiên
Cá khi nàng chết ở cuối truyện thật về nàng. Ta không biết liệu có
nhiều vụ bắt cóc như bây giờ không nếu trẻ em được biết về mối
hiểm họa mà Cô Bé Quàng Khăn Đỏ phải đối mặt. Ta ngờ rằng
những kẻ phạm tội chẳng đến nỗi hư hỏng nếu họ biết hậu quả mà
Goldilocks gây ra cho Ba Chú Gấu.”
“Có quá nhiều điều để học hỏi và phòng bị cho tương lai nếu
chúng ta biết rộng lòng tiếp nhận những lời giáo huấn cổ xưa. Có lẽ
nếu chúng ta hết mực trân trọng truyện cổ tích, sẽ dễ dàng hơn để
ta có được cái kết hạnh phúc mãi mãi cho riêng mình.”
Nếu Alex được tự do làm theo ý muốn, cô Peters sẽ được đáp lại
bởi những tràng vỗ tay nồng nhiệt sau mỗi bài giảng của cô. Tiếc
thay, sau giờ học của cô chỉ có những cái thở phào nhẹ nhõm chung
của học sinh, chúng bày tỏ sự biết ơn vì buổi học đã kết thúc rồi.
“Để xem các em hiểu biết về truyện cổ tích được bao nhiêu,” cô giáo
nói với một nụ cười và bắt đầu rảo bước qua lại phòng học. “Trong
truyện Đồ bỏ xó, cha của cô gái trẻ bảo với đức vua rằng con gái
ông ta có thể dệt rơm thành cái gì? Có ai biết câu trả lời không?”
Cô Peters lướt mắt khắp phòng học như cá mập hau háu tìm mồi.
Chỉ có một học sinh giơ tay lên.
“Mời em, Bailey.” Cô Peters gọi.
“Ông ấy nói rằng con ông có thể dệt rơm thành vàng,” Alex trả lời.
“Tốt lắm, Bailey,” cô Peters nói. Nếu cô có một học trò cưng – dĩ
nhiên là cô chẳng bao giờ thừa nhận là có đâu – thì đó phải là Alex.
Alex luôn sẵn lòng làm vừa ý mọi người. Em là định nghĩa của
một mọt sách. Bất kể giờ nào trong ngày – trước giờ học, trong giờ
học, sau giờ học, trước khi đi ngủ - lúc nào em cũng đọc sách. Em
có khát khao học hỏi mạnh mẽ và vì thế, Alex thường là người đầu
tiên trả lời các câu hỏi của cô Peters.
Alex cố gắng tận dụng mọi cơ hội có được để gây ấn tượng tốt
với bạn học, nỗ lực hơn mức cần thiết để hoàn thành những bài
điểm sách và thuyết trình được giao. Tuy nhiên, điều này làm các
học sinh khác khó chịu và Alex thường bị trêu chọc vì thế.
Alex luôn nghe thấy các bạn nữ khác chế nhạo sau lưng mình.
Em thường dành giờ ăn trưa ngồi một mình dưới bóng cây ở đâu
đó, với một quyển sách mượn của thư viện. Mặc dù không bao giờ
nói ra, thỉnh thoảng Alex cô đơn đến đau lòng.
“Giờ thì có em nào có thể nói cho cô biết, thỏa thuận giữa cô gái
trẻ với Đồ bỏ xó là gì không?”
Alex chờ một chút trước khi lại giơ tay lên. Cô bé không muốn
mình là học trò cưng tuyệt đối.
“Em Bailey?”
“Để đổi lấy việc biến rơm thành vàng, cô gái hứa sẽ trao đứa con
đầu lòng cho Đồ bỏ xó khi cô ấy trở thành hoàng hậu,” Alex đáp.
“Đổi chác thật là quá quắt,” đứa con trai đằng sau Alex bình
phẩm.
“Mà một lão già lùn cổ quái muốn có đứa bé làm gì cơ chứ?” đứa
con gái ngồi cạnh thắc mắc.
“Rõ quá mà, lão ta đâu thể nhận con nuôi với cái tên Đồ bỏ xó,”
một học sinh khác chêm vào.
“Ông ta có ăn thịt đứa bé không?” ai đó lo lắng hỏi.
Alex quay đầu lại đối mặt với đám bạn ngớ ngẩn.
“Các bạn chẳng hiểu ý nghĩa câu chuyện gì cả,” Alex nói. “Đồ bỏ
xó lợi dụng cô gái vì cô đang cần được giúp đỡ. Truyện nói về cái
giá của một cuộc thỏa thuận tồi. Ta sẵn lòng đánh đổi cái gì có giá trị
lâu dài trong tương lai chỉ vì một thứ phù du của hiện tại? Hiểu
chứ?”
Nếu cô Peters có thể thay đổi nét mặt, chắc hẳn cô sẽ rất hãnh
diện. “Nói hay lắm, Bailey,” cô lên tiếng. “Ta phải nói là, trong suốt
những năm tháng đứng lớp của ta, ít khi ta gặp được một học sinh
có hiểu biết sâu sắc như…”
Một tiếng ngáy to chợt vang lên từ cuối phòng học. Một cậu bé
ngồi ở hàng ghế cuối đang nằm ườn ra bàn, nước dãi chảy ra từ
khóe miệng cậu ta, rõ là đang say ngủ.
Alex có một cậu em sinh đôi và trong những lúc như thế này, em
chỉ ước mình không có.
Cô Peters chuyển sự chú ý sang cậu học trò như một cái kẹp
giấy bị hút vào nam châm.
“Trò Bailey?” cô Peters gọi.
Cậu bé tiếp tục ngáy.
“Trò Bailey?” cô Peters lại gọi tiếp, cúi xuống gần cậu hơn.
Cậu bé lại ngáy một tiếng thật to. Vài đứa học trò bắt đầu bàn tán
không hiểu vì sao cậu ta lại có thể phát ra âm thanh to đến thế.
“Trò Bailey!” cô Peters quát vào tai cậu.
Như thể có ai đó vừa đốt một cái pháo dưới ghế, Conner Bailey
giật bắn người tỉnh lại, suýt chút làm lật cả bàn.
“Tôi đang ở đâu? Chuyện gì xảy ra vậy?” Conner hỏi trong cơn
hoảng loạn bối rối. Mắt cậu đảo nhanh khắp phòng trong khi bộ não
cố gắng nhớ ra mình đang ở đâu.
Cũng như chị mình, cậu bé có cặp mắt xanh biển sáng ngời và
tóc vàng ánh đỏ. Gương mặt cậu tròn trịa và đầy tàn nhang, lúc này,
hơi dẹt về một bên, như thể mặt một chú chó săn chân lùn khi chú ta
vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn.
Alex chẳng thể nào thấy xấu hổ vì em mình hơn thế nữa. Ngoại
trừ bề ngoài và sinh nhật trùng nhau, Alex và em trai khác nhau một
trời một vực. Conner có thể có rất nhiều bạn bè nhưng khác với chị,
cậu bé gặp khó khăn khi ở trường… chủ yếu là khó khăn trong việc
giữ cho mình tỉnh táo.
“Cô rất vui vì em lại có thể tham gia cùng lớp, trò Bailey ạ,” cô
Peters nghiêm nghị nói. “Em ngủ ngon chứ?” Conner đỏ bừng mặt.
“Em rất xin lỗi, thưa cô Peters,” cậu cất lời, cố gắng tỏ vẻ hết sức
thành thật. “Thỉnh thoảng khi cô nói quá dài, em lại ngủ gục. Em
không có ý xúc phạm cô. Em không thể cưỡng lại được.”
“Trò ngủ gục trong giờ học của ta ít nhất hai lần một tuần,” cô
Peters nhắc nhở.
“Vâng, đúng là cô nói nhiều thật mà.” Trước khi có thể ngăn mình
buột miệng thốt nên lời, Conner biết đó chẳng phải là điều nên nói.
Vài đứa học trò phải cắn vào tay để nén cười.
“Ta khuyên trò nên tỉnh táo khi ta giảng, Bailey à” cô Peters cảnh
cáo. Conner chưa bao giờ thấy ai nheo mắt đến thế mà không nhắm
tịt lại. “Trừ phi trò hiểu biết về truyện cổ tích đủ để tự giảng được bài
này,” cô thêm vào.
“Chắc là em làm được đấy,” Conner nói. Một lần nữa, cậu buột
miệng không kịp suy nghĩ. “Ý em là, em biết khá nhiều về cái này,
thế thôi.”
“Ồ, thật sao?” cô Peters chẳng bao giờ thối lui trước một thách
thức cả và cơn ác mộng tồi tệ nhất của mọi học trò là khi chúng dám
thách thức cô. “Được thôi, trò Bailey, nếu trò hiểu biết đến thế, hãy
trả lời câu hỏi này.”
Conner nuốt khan.
“Trong bản gốc truyện Người Đẹp Ngủ Trong Rừng, nàng công
chúa ngủ thiếp đi bao lâu đến khi được đánh thức bởi nụ hôn đầu
của tình yêu đích thực?” cô Peters hỏi, nhìn chằm chằm vào mặt
học trò.
Mọi ánh mắt đều dán vào Conner, sốt ruột chờ dấu hiệu nhỏ nhất
cho thấy cậu không biết câu trả lời. Nhưng may cho Conner, cậu
biết.
“Một trăm,” Conner đáp. “Người Đẹp Ngủ Trong Rừng ngủ thiếp
đi một trăm năm. Đó là lý do khiến nền lâu đài phủ đầy hồng gai và
các thứ, vì lời nguyền tác động đến tất cả thần dân của vương quốc
nên không ai chăm tỉa khu vườn cả.”
Cô Peters không biết phải nói gì, làm gì. Cô cau mày nhìn đứa
học trò, vô cùng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên cậu trả lời đúng khi
bị cô vặn hỏi và hiển nhiên là cô không trông đợi điều này.
“C
 





