SỰ TÍCH CÁC LOẠI HOA

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: hoàng thị dậu
Ngày gửi: 15h:35' 14-10-2024
Dung lượng: 2.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: hoàng thị dậu
Ngày gửi: 15h:35' 14-10-2024
Dung lượng: 2.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Sự tích các loài hoa
Truyền thuyết hay nhất về các loài hoa.
Tác giả: Stovicek Vratislav
Dịch giả: Phạm Bích Liễu
Xuất bản: NXB Thanh Hóa
Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp.
Nhà xuất bản Grund
Paris – 1992
1. Hoa hồng trở thành nữ hoàng như thế nào?
Từ rất lâu, lâu lắm rồi, Hoa Sen vốn là nữ hoàng của vương quốc loài hoa.
Vì chìm đắm trong quá nhiều mơ ước, để mặc cho những con sóng của mặt
hồ trêu đùa, chọc ghẹo nên Hoa Sen chẳng có một phút nào rảnh rỗi để quan
tâm, săn sóc đến công việc của một nữ hoàng. Muôn loài hoa không còn đủ
kiên nhẫn đứng nhìn nữ hoàng của mình chỉ suốt ngày mơ mộng rong chơi
nên đã gửi thông điệp cầu xin Ngọc Hoàng tạo lập cho họ một vị nữ hoàng
mới. Tuy nhiên, lời cầu xin của các loài hoa quá yếu ớt nên không tới được
tai Ngọc Hoàng. Chính vì vậy, họ phải nhờ cậy đến họa mi bay lên đó mang
thông điệp đến Ngọc Hoàng, họa mi tốt bụng giúp họ không ngại khó khăn
nên cuối cùng Ngọc Hoàng cũng biết chuyện. Ngài liền lệnh cho một vị thần
xuống trần gian đánh thức hoa hồng, một loài hoa đẹp rực rỡ nhưng rất nhiều
gai nhọn. Làn da của hoa hồng trắng như tuyết tạo nên một vẻ đẹp vô cùng
trong sáng khiến cho họa mi phải đem lòng say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngây ngất trước vẻ đẹp của hoa hồng, họa mi sà xuống muốn vuốt ve những
cánh hoa trắng mịn nhưng lại phải thu mình lại ngay. Trời đất, những cái gai
sắc nhọn đâm ngay vào ngực họa mi một cách không thương tiếc khiến dòng
máu đỏ từ ngực họa mi chảy nhuộm đỏ cả cánh hoa hồng. Từ đó trở đi hoa
hồng đỏ trở thành Nữ hoàng của các loại hoa bên cạnh rất nhiều loại hoa đủ
màu sắc khác.
Vào một ngày chớm đông, lúc mà các vị thần tiên của loài hoa đang trút bỏ
những tràng hoa héo tàn trên đầu để đến trú ngụ trong khu vườn thần kì, thì
Hoa Hồng, vị nữ hoàng các loài hoa quyết định tổ chức một buổi dạ hội lớn
trong lâu đài. Buổi dạ hội này dự định sẽ kéo dài đến tận ngày mà thần Panvị thần của đồng cỏ và gia súc thổi cây sáo thần kỳ báo hiệu mùa xuân đang
về trên hạ giới.
Hàng triệu loài hoa tuyệt đẹp nô nức tụ họp trong buổi dạ hội đó thật là đông
đủ với hàng triệu vẻ đẹp rực rỡ khác nhau. Những nàng tiên bé nhỏ cũng
không quên rủ các nàng công chúa xiêm y rực rỡ cùng các chàng hoàng tử
tuấn tú mặc những áo choàng dài bên ngoài áo giáp sáng loáng và chiếc mũ
tinh tế trên đầu đến. Trong khu vườn của lâu đài, những quý bà đáng kính
đang đi dạo với dáng vẻ nghiêm trang trong những chiếc váy dài xòe rất đẹp.
Vẻ duyên dáng, kiêu sa của họ hiện cả trên đôi mắt long lanh, ở nụ cười e lệ
giấu sau những chiếc quạt bằng long chim. Các nàng công chúa thì hớn hở,
xách váy chạy chân trần trên những thảm cỏ xanh mướt của vườn hồng. Còn
các bà tiên đang ung dung đi dạo quanh hồ nước trong xanh. Phía xa xa, trên
thảo nguyên, vài chú thị đồng đang chơi trò đánh trận bằng những chiếc gai
và dùng cây cỏ làm cung tên bắn lên bầu trời trêu trọc lũ cò bạch.
Rồi bàn đêm kéo xuống, hằng hà sa số những ngôi sao lấp lánh chiếu sáng
cho lâu đài. Bằng một cử chỉ rất tinh tế, nữ hoàng của các loài hoa lệnh cho
dàn kèn đồng tấu lên những bản nhạc du dương. Và thế là muôn loài hoa bắt
đầu khiêu vũ trong lâu đài và cả ở bên ngoài. Họ nhảy rất điêu luyện và hấp
dẫn như những vũ công thực thụ. Tiếng nhạc hòa lẫn tiếng cười tạo nên một
không khí thật vui nhộn khiến những giọt nước hồ, những con bướm đủ màu
sắc trong vườn, những chú ngựa xinh đẹp và những chú chim duyên dáng
cũng muốn hòa mình vào điệu nhảy đó. Khi điệu nhảy kết thúc, nữ hoàng
Hoa Hồng rung nhẹ chiếc vòng tay yêu cầu mọi người im lặng rồi bằng
giọng nói rành mạch, người nói:
- Xin chào mừng các vị khách quý đã đến dự. Ta mong các vị sẽ có những
đêm ngày vui vẻ khó quên ở buổi dạ hội dành cho các loài hoa trong lâu đài
của ta. Bên cạnh đó, ta cũng muốn bày tỏ một mong muốn rất khiêm tốn: ta
sẽ rất thích thú nếu trong lúc diễn ra những buổi dạ hội tiếp theo được nghe
các vị kể về những chuyện cổ tích trên thế giới.Và đến khi kết thúc chúng ta
cùng bình chọn xem câu chuyện nào là hay nhất. Bây giờ ai muốn bắt đầu
nhỉ?
Muôn loài hoa nghe xong nhìn nhau, bàn luận nhưng chẳng ai có đủ dũng
cảm để bắt đầu. Một nàng công chúa nhỏ đội trên đầu chiếc vương miện
màu tím của hoa Violet, tỏ vẻ nhút nhát giấu mình một cách vội vã vào đám
đông và vô tình đánh rơi một chiếc hài. Dù không muốn, nhưng nàng đành
quay lại tìm chiếc hài bị tuột khỏi chân. Nữ hoàng Hoa Hồng thấy vậy liền
gọi và hỏi:
- Công chúa Violet, loài hoa yêu thích của hoàng hậu Marie Louise, nàng sợ
điều gì vậy? Nàng là loài hoa chuyên khoe sắc khi mùa xuân đến chẳng lẽ lại
không có điều gì kể với mọi người hay sao? Có người kể với ta rằng nàng
được sinh ra nhờ nước mắt của Adam nhỏ xuống và nàng còn là một thông
điệp bí mật của tình yêu. Nào, đừng có e lệ như vậy. Hãy kể cho mọi người
nghe những câu chuyện tình mà các chàng trai thổ lộ với nàng.
Trước sự khuyến khích của nữ hoàng Hoa Hồng, công chúa Violet càng đỏ
mặt, e lệ cúi đầu. Nhưng nụ hôn ngọt ngào, tình cảm của nữ hoàng Hoa
Hồng khiến nàng thêm dũng khí. Bằng giọng nói dịu dàng nàng bắt đầu kể.
Và đây là câu chuyện đó.
2. Hoàng tử làm vườn và cô gái bằng băng
Ngày xưa, xưa lắm rồi có một vị vua sinh được ba hoàng tử. Hai hoàng tử
đầu thì luôn được mọi người trong lâu đài ca ngợi về sức mạnh và lòng dũng
cảm của họ. Còn chàng hoàng tử út do luôn được các bà tiên đến bên nôi ru
ngủ nên chàng rất yếu ớt và nhút nhát. Chàng chẳng hề có dũng cảm để làm
quen với một người bạn nào. Toàn bộ thời gian trong ngày, chàng chỉ quanh
quẩn trong khu vườn thượng uyển của lâu đài để tưới hoa, vui cười một
mình, thưởng thức tiếng chim ca. Mọi người gọi chàng là chàng hoàng tử
làm vườn.
Một hôm, nhà vua cho gọi ba hoàng tử đến và nói:
- Ta đã già yếu mệt mỏi rồi. Chắc là ta sớm phải đi theo mẫu hậu của các
con. Chính vì vậy ta muốn kén vợ cho các con. Trên tòa tháp đen cao vút
kia, có một căn phòng nhỏ trong đó có để nhiều bức tượng thiếu nữ rất xinh
đẹp mà người thường không thể chiêm ngưỡng được. Các con hãy trèo lên
đó và chọn cho mình một bức tượng trong số đó. Ai trong ba con chọn được
bức tượng đẹp nhất thì ta sẽ truyền ngôi cho và sẽ trở thành vua của đất
nước.
Tuân lệnh vua cha, ba hoàng tử nhận mỗi người một chiếc chìa khóa vàng để
mở cánh cửa của Tháp đen và sau đó mang theo một chiếc thang dài vô tận
để trèo lên đó. Khi lên đến căn phòng kì lạ đó, họ thấy trên đầu là một chiếc
vòm đầy sao lấp lánh còn dưới chân là sàn nhà được trải bằng chiếc thảm kết
bằng ngàn vạn bông hoa tuyệt đẹp. Khắp nơi trong căn phòng bày la liệt
những bức tượng thiếu nữ xinh đẹp tới mức khiến con người phải ngây ngất.
Tất cả đều bằng những viên đá quý. Ba chàng hoàng tử sững sờ trước vẻ đẹp
của các bức tượng, cứ ngắm nghía hết bức này đến bức khác mà không thể
chọn lựa được cho mình một bức thích hợp nhất.
Cuối cùng, chàng hoàng tử út phát hiện ra ở góc sau của căn phòng một bức
tượng đứng riêng lẻ bị che kín từ đầu xuống chân liền gọi hai người anh của
mình đến xem. Khi ba chàng hoàng tử vừa cúi xuống sàn nhà định nhấc
chiếc khăn che bức tượng ra thì họ càng ngạc nhiên đến sững sờ. Một cô gái
xinh đẹp đến không thể tả nổi được khắc trong khối băng ở trước mặt họ.
Một chiếc vương miện tuyệt đẹp làm bằng tuyết ở trên đầu khiến khuôn mặt
của cô gái bằng băng đó như sáng lên và đôi mắt của cô như ngân ngấn lệ.
Hoàng tử cả nhìn thấy vậy, nhanh nhảu tuyên bố:
- Ta chọn bức tượng này làm vợ của ta. Nếu các ngươi không chấp nhận mà
ngăn cản ta thì sẽ chịu hậu quả không lường trước được đâu.
Tỏ vẻ tức giận, hoàng tử thứ hai giơ thanh kiếm ra thách thức:
- Anh chẳng có quyền tranh lấy bức tượng này vì tôi cũng nhìn thấy nó kia
mà. Còn nếu anh muốn thắng ta thì phải đấu kiếm phân thắng bại. Anh hãy
lui ra đi!
Còn chàng hoàng tử út thì không can thiệp vào cuộc tranh giành. Thế là, hai
người anh của chàng đấu nhau để phân thắng bại. Thấy tình hình có vẻ căng
thẳng, chàng hoàng tử út kêu lên bằng giọng rụt rè sợ hãi:
- Thôi các anh đừng đánh nhau nữa. Chỉ có cô gái trong bức tượng này có
quyền lựa chọn mà thôi. Chúng ta hãy lần lượt đi tìm cô gái đó và cô ấy chỉ
thuộc về ai chiếm được tình yêu của nàng. Anh- chàng hoàng tử nói với
hoàng tử cả, chính anh là người ra đời trước tiên nên anh có quyền được lên
đường tìm nàng đầu tiên.
Hai hoàng tử lớn thấy hơi xấu hổ về thái độ cáu giận hơi quá đáng của họ và
chấp nhận luôn lời đề nghị của người em út. Khi họ trở về gặp vua cha và
trình bày quyết định của cả ba, vị vua già trả lời:
- Các con đã chọn lựa thật là đúng, các con trai của ta. Thôi được, qua chín
ngọn núi, chín con suối kia có một lâu đài bằng băng, ở đó các con có thể
tìm thấy người con gái đó. Nàng chính là công chúa của xứ sở mùa xuân
vĩnh hằng. Lãnh chúa của vương quốc bằng băng đã hóa phép nàng thành
tượng băng mà các con tìm thấy vì nàng không chấp nhận làm vợ của ông ta.
Chỉ có ai có khả năng đặt dưới chân nàng một món quà quý giá nhất trên thế
giới thì mới có thể làm cho nàng quay trở về cuộc sống bình thường. Nếu
người đó không làm được điều này thì bản thân anh ta cũng bị hóa thành một
tảng băng. Đã có rất nhiều hoàng tử dũng cảm gan dạ muốn tìm điều may
mắn để cứu nàng công chúa xinh đẹp nhưng đều đã không trở về.
Lời cảnh báo của vua cha không làm cho hoàng tử cả nản trí. Không một
chút do dự, chàng tức tốc lên đường và triệu tập những thợ kim hoàn giỏi
nhất yêu cầu họ chạm trổ một bông hồng bằng vàng ròng. Khi những người
thợ kim hoàn làm xong tác phẩm, mọi người ai nấy đều ngạc nhiên vì vẻ đẹp
rực rỡ như thật của nó: cánh hoa vô cùng mịn màng mềm mại như thể đang
rung rinh theo gió, một con bướm với đôi cánh rực rỡ đậu vào nhụy hoa và
một chú họa mi bay lượn xung quanh như để thưởng thức vẻ đẹp của đóa
hồng. Nhà vua rất hài lòng về tác phẩm này:
- Món quà của con có thể sẽ đem lại may mắn cho con đấy, con trai của ta.
Cả đời ta, ta chưa được nhìn thấy cái gì đẹp và quý giá như thế này.
Rồi nhà vua dẫn hoàng tử cả đến trước ba cái trap: một cái bằng vàng, một
cái bằng bạc và một cái bằng gỗ và bảo hoàng tử cả:
- Hãy mở cái tráp nào mà con thích ra!
Hoàng tử cả không chút do dự mở luôn chiếc tráp bằng vàng ra và chàng rất
ngạc nhiên khi nhìn thấy trong đó là chiếc mũ rộng vành được gắn một chiếc
chuông mà các anh hề luôn đội khi diễn trò.
- Chiếc mũ này không giúp được gì cho sự khôn ngoan của con. Tuy nhiên,
nếu con đội nó vào thì con sẽ đến được nơi mà con muốn. Nhưng trước khi
đi hãy bỏ lại thanh kiếm ở đây vì con sẽ không cần đến nó đâu. Nếu thanh
kiếm này bị gỉ thì chúng ta hiểu rằng bất hạnh đã đến với con.
Chàng hoàng tử cả tuân theo lời chỉ dẫn của vua cha. Ngay sau khi chàng đội
chiếc mũ lên đầu thì chàng bỗng biến mất như một tia chớp.
Một thời gian ngắn sau, vào một buổi sáng đẹp trời, nhà vua bỗng thấy thanh
kiếm bị gỉ. Rất đau đớn vì người con cả đã gặp nạn, nhà vua liền khuyên can
người con thứ hai hãy từ bỏ ý định lên đường nhưng không được. Chẳng chờ
đợi thêm nữa, chàng hoàng tử thứ hai triệu tập đến lâu đài một nhóm những
nghệ nhân nổi tiếng thế giới yêu cầu họ tạc bức chân dung của chàng bằng
đá quý. Khi tác phẩm hoàn thành mọi người cũng rất kinh ngạc vì nó giống
như thật. Mọi người không tin ở mắt mình nữa vì bức tượng đá đó như là cơ
thể của chàng hoàng tử thứ hai bằng xương bằng thịt: Mái tóc bồng bềnh
như đang bay trong gió, đôi lông mày tuyệt đẹp với đôi mắt sáng như ngọc
trai, đôi môi tươi tắn như đang mỉm cười. Nhà vua cũng rất vui và nói:
- Món quà của con còn đẹp hơn món quà của anh con rất nhiều. Mong sao
Chúa sẽ giúp con chiến thắng trở về.
Theo đề nghị của vua cha, chàng hoàng tử thứ hai mở chiếc tráp bằng bạc ra
và thấy một đôi giày dệt bằng cỏ cây rất đẹp gắn chiếc lục lạc.
- Nếu con đi đôi giày này vào thì đôi chân sẽ mạnh hơn ý chí của con và tất
nhiên nó sẽ giúp con đến nơi nào mà con muốn nhưng con phải luôn nhớ là
không bao giờ được quá hấp tấp.
Chàng hoàng tử thứ hai quá nóng ruột nên không để ý đến lời dặn của vua
cha. Cũng như anh mình, chàng để thanh kiếm ở lại, đi đôi giày vào và biến
mất vào không trung. Rồi một ngày cách đó không lâu, nhà vua lại phát hiện
thấy thanh kiếm bị gỉ và biết người con thứ hai đã thiệt mạng. Vô cùng đau
đớn, nhà vua cũng khuyên chàng hoàng tử út ở nhà đừng mạo hiểm nữa. Tuy
nhiên, chàng hoàng tử út khăng khăng không từ bỏ ý định:
- Thế con đã tìm được món quà quý giá nhất cho vợ con chưa?- Nhà vua hỏi.
Chàng hoàng tử út mỉm cười và nói:
- Có thể con sẽ tìm được cái gì đó trên đường đi để làm quà tặng nàng. Khi
chàng mở chiếc tráp gỗ ra thì thấy trong đó là một bó hoa Violet đã được sấy
khô.
- Ta chẳng còn gì để tặng con lúc lên đường nữa.- Nhà vua buồn rầu giải
thích. Con hãy nhìn xem, đây là những bông hoa Violet đầu tiên mà ta đã hái
tặng cho người mẹ đã quá cố của con khi cầu hôn bà. Từ đó trở đi ta luôn gìn
giữ nó như một báu vật.
Hoàng tử út rất xúc động về câu chuyện bó hoa Violet, chàng nói:
- Cám ơn vua cha, người đã giúp con có một ý tưởng rất hay bằng món quà
người tặng con. Giờ đây thì con biết món quà quý nhất thế giới là gì rồi.
Chàng lưu luyến chia tay vua cha và lên đường. Chàng phải vượt qua chín
ngọn núi cao, chín con sông lớn và vào một ngày nọ, chàng dừng chân dưới
một gốc cây kì lạ. Trên tán cây chói rực vô vàn những đóa hoa bằng vàng và
lũ ong bằng kim cương thì đang ríu rít vây quanh. Một con chim rất khác
thường đang đậu trên cành cao nhất. Bộ lông vũ của nó rực rỡ tới mức có thể
giúp cho người bị mù đôi mắt trở nên sáng lại, xung quanh cổ nó là một dải
ruy băng đủ bảy màu rực rỡ như chiếc cầu vồng nhỏ.
- Chào mừng chàng hoàng tử đã đến đây! - Một giọng người ở đâu cất lên.
Ta biết rất rõ từng bước chân của chàng đã đi đến những đâu. Ta là người
trông coi Cây của sự giàu có này. Tất cả những vị khách đến đây ta đều hỏi
xem từ trong đáy sâu tâm hồn họ đang mơ ước điều gì. Thế còn hoàng tử,
chàng đã tìm thấy điều quý giá nhất trên thế giới này là gì chưa?
- Ta chẳng hề cần một chút nào từ sự giàu có của ngươi cả - Chàng hoàng tử
út mỉm cười trả lời- Tuy nhiên ta chỉ muốn ngươi cho phép ta hái một bó hoa
Violet đang mọc khiêm nhường dưới gốc cây này để tặng cho vợ của ta nàng công chúa bị đóng thành băng. Ta biết rằng món quà quý nhất trên thế
giới này chính là tình yêu chân thành.
- Quyết định của chàng thật đúng đắn và khôn ngoan, chàng hoàng tử ạ! Con chim bằng vàng tỏ ý khen ngợi. Khi chàng hoàng tử út hái được một bó
hoa, chú chim liền đề nghị chàng bám vào dây ruy băng trên cổ nó. Và thế là
nó cất cánh bay mang chàng đến cửa lâu đài bằng băng chỉ trong nháy mắt.
- Ta đã đưa chàng đến nơi rồi đấy!- Chú chim đặt hoàng tử út xuống một cái
sân rất lớn trong lâu đài bằng băng và nói vậy.
Hoàng tử út cám ơn chú chim tốt bụng. Rồi đi theo một chiếc cầu thang bằng
băng, chàng trèo lên và vào phía trong lâu đài. Mọi thứ đều tĩnh lặng đến ghê
sợ, nàng công chúa xinh đẹp đang ngồi trên ngai bằng tuyết trắng. Xung
quanh nàng là rất nhiều vị hoàng tử, kị sỹ đều đang ở tư thế quỳ và đều biến
thành băng. Trong số họ có cả hai người anh trai của chàng. Dưới chân họ là
những món quà quý giá lấp lánh ánh vàng. Vô cùng xúc động, chàng hoàng
tử út tiến gần đến nàng công chúa đặt bó hoa Violet lên tay nàng và nói:
- Xin nàng hãy nhận món quà rất khiêm tốn này của ta, hỡi công chúa. Nó
chính là biểu hiện của tình yêu cháy bỏng mà ta dành cho nàng.
Bỗng nhiên lúc đó, tim nàng công chúa đập trở lại. Đôi má của nàng dần dần
ửng hồng, một nụ cười e lệ nở trên môi như thể nàng vừa trải qua một giấc
ngủ dài. Rồi tất cả các bức tượng bằng đá cũng trở lại thành những hoàng tử,
kị sỹ bằng xương bằng thịt. Mọi người vô cùng sung sướng và hạnh phúc
cảm ơn chàng hoàng tử út. Cảm động nhất lúc đó là hai chàng hoàng tử lớn.
- Chỉ có chàng mới biết được món quà quý giá nhất trên thế gian này là gì. Nàng công chúa nói trong niềm hạnh phúc - Nếu chàng muốn thì thiếp sẽ trở
thành vợ của chàng.
Hoàng tử út sung sướng và tự hào dẫn nàng công chúa cũng đoàn người trở
về lâu đài. Nhà vua vui mừng khôn xiết khi gặp lại hai người con trai mà
ngài tưởng là sẽ không bao giờ còn có thể gặp được. Còn chàng hoàng tử út
cho tổ chức một lễ hội chưa từng có từ trước đến nay để mừng sự kiện này.
Trong ba mươi ngày đêm liên tục, các vị khách mời đến chúc mừng sức
khỏe và hạnh phúc cho đôi vợ chồng hoàng tử và công chúa. Rồi khi lễ hội
kết thúc, chàng hoàng tử làm vườn lấy chiếc tráp bằng gỗ ra và đặt vào đó bó
hoa Violet khô như một biểu tượng và kỷ niệm không thể quên về tình yêu
của chàng với nàng công chúa xinh đẹp.
3. Công chúa Camomille
Nữ hoàng Hoa Hồng lại rung chiếc vòng tay lệnh cho các nhạc công dừng
lại. Các vũ công và các khách mời cũng thôi không khiêu vũ nữa mà tiến lại
phía bàn và ngồi xuống im lặng. Thời gian cho câu chuyện thứ hai đã đến.
Nữ hoàng Hoa Hồng nhìn khắp đám đông các khách mời rồi chỉ tay về phía
một cô gái trẻ có mái tóc bằng vàng, trên đầu đeo chiếc vương miện trắng rất
đẹp và yêu cầu đến lượt cô phải kể chuyện. Hơi run vì bất ngờ, nàng e lệ
giấu mặt trong giây lát. Rồi khi lấy lại được bình tĩnh:
- Được rồi, ta sẽ kể cho các vị nghe một câu chuyện- Nàng nói với giọng rất
dịu dàng có phần hơi rụt rè.
Trên một thảo nguyên mênh mông và xanh tốt, có một vương quốc tồn tại từ
rất lâu rồi. Trị vì vương quốc đó là vị vua bằng vàng và hoàng hậu bằng bạc
có khả năng trường tồn mà luôn luôn vẫn giữ được vẻ đẹp, sức trẻ của thời
thanh tân trong khi đó dân chúng trong vương quốc đó cứ sinh ra rồi lại chết
đi theo quy luật. Và như vậy, nhà vua cùng hoàng hậu cứ sống từ thế hệ
người này qua thế hệ người khác mà không hề già đi. Một hôm, nhà vua
bỗng thấy hoàng hậu ngồi khóc rất thảm thiết bên cạnh cửa sổ.
- Thiếp muốn chết, thưa hoàng thượng- Hoàng hậu nức nở:
- Từ hàng thế kỉ, hàng thế kỉ này chúng ta vẫn cứ sống, vẫn cứ trị vì vương
quốc rồi. Chúng ta đã từng nếm trải biết bao niềm vui, niềm sung sướng rồi
và vì vậy trong lòng chúng ta giờ đây đang nặng trĩu vì quá nhiều kỷ niệm.
Điều mà chúng ta mong muốn là chiếm cho được vương quốc của cha chàng
đã thành hiện thực từ lâu rồi. Và có lẽ chính vì vậy mà chúng ta bị trừng phạt
phải sống mãi như thế này.
Nhà vua cố gắng an ủi hoàng hậu nhưng vô ích, hoàng hậu vẫn khóc lóc.
- Tại sao chúng ta lại không giống như những người khác, cùng sinh ra và
chết đi nhỉ?
Nhà vua đành thở dài mà chẳng làm thế nào để an ủi hoàng hậu được. Chợt
nhớ ra cái tráp trong đó có cất cuốn sách của cuộc sống được biên soạn viết
trên hàng triệu những bông hoa trên toàn thế giới với hàng nghìn màu sắc và
hương thơm riêng.
- Hoàng hậu hãy nghe những gì viết trong cuốn sách này! - Nhà vua nói và
bắt đầu đọc cho hoàng hậu nghe nhằm an ủi phần nào tâm sự của nàng.
- Ta, cuốn sách của cuộc sống tiết lộ ra tất cả những điều kỳ diệu của ta cho
vị vua vàng và vị hoàng hậu bạc biết. Các vị chỉ có thể trở thành người
thường nếu con gái của các vị kết hôn với một hoàng tử trẻ mà sau sẽ trở
thành vua của vương quốc này.
Nghe xong câu này, hoàng hậu lại càng đau khổ và khóc to hơn trước:
- Từ hàng thế kỉ nay, thưa bệ hạ, chúng ta chờ đợi một đứa trẻ ra đời nhưng
dường như chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được niềm hạnh phúc này. Chiếc
nôi kia vẫn chưa từng được đón nhận một đứa con nào của chúng ta.
Hoàng hậu cứ khóc lóc như vậy không thôi mặc dù nhà vua cố gắng an ủi.
Rồi chỉ khi giấc ngủ kéo đến mới làm cho hoàng hậu quên đi tâm sự của
mình. Nhưng bỗng một giọng nói dịu dàng nói với hoàng hậu trong giấc mơ:
- Hoàng hậu bạc đáng thương ơi! - Giọng nói đó vẫn thì thầm - Chắc chắn là
một năm nữa người sẽ có một đứa con gái nhưng người phải uống cho được
nước hoa hồng từ tràng hoa của chúng ta vào đúng lúc hoàng hôn. Đó là một
điều bí mật mà cuốn sách của cuộc sống không nói đến.
Vẫn còn như đang mơ ngủ, hoàng hậu cúi xuống cửa sổ trông ra khu vườn
nhưng chỉ nhìn thấy một bông hoa Lis màu trắng- một loài hoa khiêm
nhường rất thơm nhưng lại có vị đắng.
- Ta đang mơ thì phải! - Hoàng hậu tự hỏi mình rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu
tới mức không nghe được câu trả lời của loài hoa đó.
- Anh có lý đấy - Bông hoa Lis nhỏ ở bên cạnh nói với bông hoa Lis lớn Nhưng dù thế nào chăng nữa thì niềm hạnh phúc của hoàng hậu dần dần sẽ
trở thành một nỗi buồn bất tận. Bởi lẽ, trên những vì sao kia, quy luật cái gì
đến từ trái đất sẽ phải trở về với trái đất không được viết trên đó. Thời điểm
đó đã đến rồi, nàng công chúa sẽ biến thành hoa trong nỗi thất vọng của
hoàng hậu và đức vua. Thực ra thì rất may là cuốn sách của cuộc sống không
tiết lộ ra bí mật này.
- Đúng vậy, em nói đúng đấy, cô em của ta ạ. - Bông hoa Lis lớn nói rồi cả
hai cùng im lặng.
Hoàng hậu ngủ rất lâu, đến tận khi những tia nắng mặt trời lên rất lâu rồi thì
bà mới tỉnh giấc. Bà đi xuống phía khu vườn, cúi xuống những bông hoa và
chợt nhớ đến giọng nói kì lạ đêm qua.
- Đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. - Hoàng hậu nói chuyện một mình một
cách buồn rầu.
Tuy nhiên, bị kích thích bởi sự tò mò, bà cúi xuống uống lấy những giọt
nước từ tràng hoa của hoa Lis. Và thật là kỳ diệu, hoàng hậu bỗng sinh được
một nàng công chúa. Nỗi buồn khổ của bà bỗng tan biến hết mà thay vào đó
là một niềm hạnh phúc vô cùng lớn. Một tháng trôi qua kể từ khi nàng công
chúa cất tiếng khóc chào đời bên chiếc nôi của hoàng cung. Nàng có mái tóc
ánh vàng tỏa ra mùi thơm rất quyến rũ và trên trán nàng là một chiếc vương
miện trắng lấp lánh ánh bạc. Nhà vua và hoàng hậu gọi nàng là Camomille.
Năm tháng trôi qua, càng lớn nàng công chúa càng trở nên xinh đẹp, vẻ đẹp
mà không ai trên thế gian có thể sánh kịp. Rồi việc gì đến cũng đến, rất
nhiều hoàng tử, kị sỹ khắp nơi đến tụ họp trước lâu đài của nhà vua và hoàng
hậu để gắng chiếm được tình yêu của Camomille. Tuy nhiên, nàng lại rất
trầm tư và ít nói, ít cười. Nàng chỉ thích được đi dạo một mình trong thảo
nguyên mênh mông nơi mà nàng có thể tha hồ vui đùa cùng đàn bướm bay
nhảy trên mái tóc của nàng. Rồi từ đó mọi người trong vương quốc bắt đầu
thì thầm bàn tán và cho rằng nàng thực ra là một phù thủy xinh đẹp biết nói
chuyện với cây cỏ, hoa lá.
Rất nhiều vị quý tộc tôn quý muốn đến cầu hôn nàng. Nhưng càng muốn
quyến rũ nàng, họ lại càng thất bại.
- Đừng yêu cầu ta phải kết hôn với một người nào trong số các vị. Ta là
Camomille, là cô gái của các loài hoa; hương thơm của ta dịu dàng như tình
yêu, nồng ấm như nước mắt. Sẽ không bao giờ ta có thể đem lại cho các vị
niềm hạnh phúc đâu. - Nàng công chúa tuyên bố thẳng với các bậc quý tộc
bằng một giọng hết sức cảm động khiến họ liền tin ngay. Im lặng hồi lâu, họ
liền quay gót trở về mang theo mùi hương quyến rũ, nồng ấm của nàng công
chúa. Câu nói của nàng Camomille nhanh chóng lan truyền trên khắp thế
giới khiến không một chàng trai nào còn nghĩ tới việc xin kết hôn với nàng.
Con đường dẫn đến hoàng cung dần dần trở nên hoang vắng không một ai
lui tới. Hoàng hậu và đức vua vô cùng thất vọng và đau khổ. Nhưng một
hôm bỗng có một chàng kị sỹ tóc vàng khoác trên mình chiếc áo giáp bằng
kim cương tiến vào lâu đài. Chàng tiến đến bên nàng công chúa rồi quỳ
xuống trước mặt nàng và bày tỏ niềm tâm sự cháy bỏng ấp ủ từ rất lâu:
- Ta đã chiêm ngưỡng vẻ đẹp từ khuôn mặt của nàng qua chiếc gương của
mặt trăng. Nàng quả là đẹp rực rỡ như một loài hoa trong sáng và đẹp nhất
thế gian này. Ta cầu xin nàng hãy làm vợ ta.
Tỏ vẻ rất xúc động, Camomille không rời mắt nhìn vị kỵ sĩ và bỗng nhiên
nước mắt nàng rơi ướt cả khuôn mặt xinh đẹp.
- Chàng làm cho thiếp rất vui, chàng kỵ sĩ ạ. Thiếp rất muốn kết hôn với
chàng. Nhưng trước tiên chàng cần phải biết bí mật của thiếp.
Nói rồi công chúa nắm tay dắt chàng kỵ sĩ đến một góc cuối vườn, cúi xuống
hái bông hoa dại nàng hỏi:
- Chàng có nghe thấy bông hoa Lis này nói gì không? Chàng có hiểu ngôn
ngữ của loài hoa có hương thơm tuyệt diệu nhưng lại có vị đắng này không?
Chàng kỵ sĩ rất ngạc nhiên trước câu hỏi của công chúa và thú thật là chàng
không hiểu gì cả.
- Thực ra bông hoa Lis này muốn bảo vệ thiếp nên cảnh báo cho thiếp biết
rằng nếu thiếp khoác lên mình chiếc áo cưới thì đó cũng là thời điểm cuối
cùng của đời thiếp trên thế gian này.- Công chúa giải thích cho chàng kỵ sĩ
hiểu. - Nó còn nói cho thiếp biết rằng nếu thiếp đeo chiếc vương miện cưới
lên đầu thì vĩnh viễn thiếp sẽ phải quay trở về vương quốc của các loài hoa.
Hãy quên thiếp đi hỡi chàng vì thiếp chỉ mang lại cho chàng điều bất hạnh
thôi.
Nhưng chàng kỵ sĩ vẫn không nản lòng mà càng yêu công chúa hơn. Cảm
động trước tình yêu chân thành của chàng, nàng công chúa cuối cùng cũng
đồng ý kết hôn cùng chàng. Dân chúng vui mừng ra đường nhảy múa, reo
hò, thiệp mời được gửi đi khắp nơi trên thế giới. Và cái ngày mong đợi đã
đến. Rồi hầu phòng của công chúa cũng phải mang chiếc váy cưới đến
phòng nàng để mặc cho cô dâu. Hiểu rõ chuyện gì sẽ xảy ra, trong lòng công
chúa cảm thấy vô cùng đau đớn và rồi nàng trở nên trắng nhợt nhạt như một
xác chết. Nàng buồn đến phát khóc. Những giọt nước mắt này rơi xuống
bỗng biến thành những con bướm đủ màu sắc đậu lên mái tóc ánh vàng của
nàng công chúa như một đóa hoa ngây ngất hương thơm. Rồi khi mấy người
phù dâu mang chiếc vương miện đến đội lên mái tóc ánh vàng của nàng thì
công chúa ngã gục xuống không còn sức sống. Điên dại vì nỗi đau đớn tột
cùng, chàng kỵ sĩ chạy đến ôm chặt người vợ yêu quý vào lòng mà khóc nức
nở. Bỗng nhiên cơ thể nàng nhỏ dần nhỏ dần sau những nụ hôn của người
chồng, biến thành một bông hoa nhỏ dịu dàng trên một tràng hoa trắng.
- Trời ơi, chàng kỵ sĩ của thiếp ơi! - Bông hoa nhỏ thì thầm những tiếng yếu
ớt. - Thiếp là Camomille, là một bông hoa nhỏ. Nhờ có tình yêu lớn của
chàng, thiếp sẽ mãi mãi trở về với thân phận của thiếp để không chàng trai
nào còn phải đau khổ vì thiếp nữa.
Kể xong câu chuyện, cô gái trẻ có mái tóc màu vàng dừng một lát rồi lại tiếp
lời:
- Nếu các vị có dịp đi qua thảo nguyên mênh mông đó và đi theo một con
đường các vị sẽ đến được vương quốc từ lâu đã bị lãng quên nơi có vị vua
bằng vàng và hoàng hậu bằng bạc ngự trị. Các vị cũng sẽ gặp một chàng kỵ
sĩ bằng kim cương đang quỳ trước ngai vàng. Tất cả bọn họ vẫn trẻ đẹp như
ngày nào chỉ có điều là trong lòng họ luôn nặng trĩu những kỷ niệm buồn.
Rồi khi họ chìm trong giấc ngủ sâu, một bông hoa bé nhỏ, yếu ớt sẽ xuất
hiện, hương thơm của bông hoa đó ngọt ngào như tình yêu, nồng nàn như
nước mắt. Và các chàng trai gọi bông hoa đó là Camomille.
4. Người trông coi đàn ong suýt trở thành vua
- Đến lượt ta, đến lượt ta. - Một quý cô toàn cơ thể màu trắng toát, đội một
chiếc mũ có gắn những quả chuông có thể tỏa hương thơm lên tiếng tuyên
bố. Nữ hoàng Hoa Hồng gật đầu đồng ý.
- Vậy thì hãy kể đi, công chúa Muguet. Nhưng ta nói trước với công chúa là
ta không muốn nghe kể về chuyện buồn đâu đấy.
Công chúa bắt đầu kể.
"Qua một dòng suối trong xanh, một khu rừng xanh tốt có một ngôi làng rất
xinh đẹp. Cách đó không xa có một ngôi nhà tồi tàn, cũ kỹ, mái lợp bằng
rơm rạ. Mái nhà dột nát đó không ngăn được ánh mặt trời chiếu vào hay cơn
mưa rơi xuống hoặc những trận gió thổi từng cơn vào. Lũ chuột thì tự do đi
lại nhảy múa trong ngôi nhà rách nát. Ngày xưa, có một cậu bé mồ côi nghèo
khổ sống ở đó để chăn đàn lợn. Ngày nào cậu cũng đội chiếc mũ gắn một dải
ruy băng, một chiếc lông vũ của chim sẻ và một bông hoa cúc. Chính vì vậy
những người hàng xóm gọi cầu bằng cái tên Galuein - cậu bé đội mũ đúng
như tính cách của cậu. Dù nghèo khổ nhưng Galulein rất tốt bụng. Một hôm,
người ta giết mất một con lợn trong đàn lợn của cậu nhưng Galulein không
hề phàn nàn một chút nào.
- Nếu thượng đế muốn thì ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. - Cậu thường
tự an ủi mình mỗi khi mấy kẻ nông dân keo kiệt từ chối không cấp cho cậu
bánh mì để trả công lao động của cậu. Cậu lại vẫn vô tư, vui vẻ, lùa đàn lợn
đi chăn, vừa đi vừa huýt sáo.
Một buổi sáng đẹp trời, khi Galulein đang nằm nghỉ rất thoải mái bên bờ
suối, dưới ánh nắng dễ chịu và một cơn buồn ngủ kéo đến thì cậu bỗng giật
mình tỉnh dậy như thể có ai cầm kim châm vào người cậu. Đàn lợn đáng
ghét lợi dụng lúc cậu không để ý và không có người nào xung quanh chúng
chạy vào phá các ruộng trồng ngô gần đó. Chúng sung sướng vì gặp một vận
may hiếm có liền hăng hái cày xới ruộng ngô và ăn no đẫy bụng. Ông chủ
vườn ngô nhìn thấy lũ lợn phá phách nát hết vườn ngô của mình thì vô cùng
tức giận, ông ta quát lên với đôi mắt long sòng sọc:
- Thằng chăn lợn bẩn thỉu, lười biếng kia. Tao không bao giờ muốn nhìn
thấy mày trong ngôi làng này nữa. Hãy cút đi thằng chăn lợn đáng ghét! Cút
đi!
Galulein khốn khổ không biết có thể làm gì đây. Cậu khăn gói tất cả các đồ
dùng của mình và lên đường, đi đến nơi nào thì cậu vẫn chưa biết. Galulein
đi được một quãng rất xa thì bỗng nhiên một cơn gió xoáy khủng khiếp kéo
đến rồi sau đó là một tiếng hú rùng rợn. Thật là khủng khiếp, đó là một con
yêu tinh!
- Mày đi đâu vậy thằng oắt con? - Nó gầm gừ hỏi Galulein.
Còn cậu thì không hề tỏ vẻ sợ sệt gì cả mà bình tĩnh trả lời con yêu tinh:
- Cậu cũng chỉ là một thằng oắt con mà thôi.
- Mày bảo ta là thằng oắt con hả? – Con yêu tinh cười khẩy hỏi lại - Mày bị
đui phải không?
- Này chú yêu tinh con! - Galulein vẫn với vẻ tự tin hỏi tiếp - Cậu đúng là
thằng oắt con còn hơn cả ta nữa đấy.
Rồi cứ như vậy Galulein và con yêu tinh cứ tranh luận với nhau xem ai xứng
đáng bị gọi là thằng oắt con hơn cho đến khi cả hai cùng chán ngấy không
muốn tiếp tục nữa. Lúc này con yêu tinh liền đề nghị:
- Ta thấy ngươi dũng cảm đấy! Ngoài việc tranh cãi với ta ra thì người có thể
làm gì được chứ.
- Theo cậu thì ta có thể làm được những gì hả? - Galulein lại láu lỉnh hỏi lại Ta là người chăn lợn, ta biết trông nom gia súc, cả một đàn gia súc lớn.
- Đúng là người mà ta cần tìm. - Con yêu tinh vui mừng reo lên - Hãy theo ta
đến trang trại và giúp ta trông nom những cái bóng của ta.
Con yêu tinh dẫn Galulein đến trang trại của nó. Trên đường đi, nó dặn đi
dặn lại Galulein:
- Ta phải nói trước với cậu là nếu cậu làm mất một cái bóng của ta thì cậu
phải trông nom công việc cho ta mãi mãi.
Mặt trời càng tỏa rạng thì những cái bóng hiện ra càng nhiều: Nào là bóng
của những cây bu lô, của những cây thông và của những cây tùng cùng vô
khối những cây khác. Chặt một cành cây trải xuống gốc cây thông, cậu nằm
xuống đó nghỉ đồng thời vừa để mắt trông những cái bóng của con yêu tinh.
Đành phải làm vậy chứ biết làm gì khác đây? Không thể cứ tranh luận với
con yêu tinh ngu dốt đó được. Rồi bỗng nhiên, một đám mây lớn xuất hiện
che khuất mất mặt trời. Và thế là t...
Truyền thuyết hay nhất về các loài hoa.
Tác giả: Stovicek Vratislav
Dịch giả: Phạm Bích Liễu
Xuất bản: NXB Thanh Hóa
Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp.
Nhà xuất bản Grund
Paris – 1992
1. Hoa hồng trở thành nữ hoàng như thế nào?
Từ rất lâu, lâu lắm rồi, Hoa Sen vốn là nữ hoàng của vương quốc loài hoa.
Vì chìm đắm trong quá nhiều mơ ước, để mặc cho những con sóng của mặt
hồ trêu đùa, chọc ghẹo nên Hoa Sen chẳng có một phút nào rảnh rỗi để quan
tâm, săn sóc đến công việc của một nữ hoàng. Muôn loài hoa không còn đủ
kiên nhẫn đứng nhìn nữ hoàng của mình chỉ suốt ngày mơ mộng rong chơi
nên đã gửi thông điệp cầu xin Ngọc Hoàng tạo lập cho họ một vị nữ hoàng
mới. Tuy nhiên, lời cầu xin của các loài hoa quá yếu ớt nên không tới được
tai Ngọc Hoàng. Chính vì vậy, họ phải nhờ cậy đến họa mi bay lên đó mang
thông điệp đến Ngọc Hoàng, họa mi tốt bụng giúp họ không ngại khó khăn
nên cuối cùng Ngọc Hoàng cũng biết chuyện. Ngài liền lệnh cho một vị thần
xuống trần gian đánh thức hoa hồng, một loài hoa đẹp rực rỡ nhưng rất nhiều
gai nhọn. Làn da của hoa hồng trắng như tuyết tạo nên một vẻ đẹp vô cùng
trong sáng khiến cho họa mi phải đem lòng say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngây ngất trước vẻ đẹp của hoa hồng, họa mi sà xuống muốn vuốt ve những
cánh hoa trắng mịn nhưng lại phải thu mình lại ngay. Trời đất, những cái gai
sắc nhọn đâm ngay vào ngực họa mi một cách không thương tiếc khiến dòng
máu đỏ từ ngực họa mi chảy nhuộm đỏ cả cánh hoa hồng. Từ đó trở đi hoa
hồng đỏ trở thành Nữ hoàng của các loại hoa bên cạnh rất nhiều loại hoa đủ
màu sắc khác.
Vào một ngày chớm đông, lúc mà các vị thần tiên của loài hoa đang trút bỏ
những tràng hoa héo tàn trên đầu để đến trú ngụ trong khu vườn thần kì, thì
Hoa Hồng, vị nữ hoàng các loài hoa quyết định tổ chức một buổi dạ hội lớn
trong lâu đài. Buổi dạ hội này dự định sẽ kéo dài đến tận ngày mà thần Panvị thần của đồng cỏ và gia súc thổi cây sáo thần kỳ báo hiệu mùa xuân đang
về trên hạ giới.
Hàng triệu loài hoa tuyệt đẹp nô nức tụ họp trong buổi dạ hội đó thật là đông
đủ với hàng triệu vẻ đẹp rực rỡ khác nhau. Những nàng tiên bé nhỏ cũng
không quên rủ các nàng công chúa xiêm y rực rỡ cùng các chàng hoàng tử
tuấn tú mặc những áo choàng dài bên ngoài áo giáp sáng loáng và chiếc mũ
tinh tế trên đầu đến. Trong khu vườn của lâu đài, những quý bà đáng kính
đang đi dạo với dáng vẻ nghiêm trang trong những chiếc váy dài xòe rất đẹp.
Vẻ duyên dáng, kiêu sa của họ hiện cả trên đôi mắt long lanh, ở nụ cười e lệ
giấu sau những chiếc quạt bằng long chim. Các nàng công chúa thì hớn hở,
xách váy chạy chân trần trên những thảm cỏ xanh mướt của vườn hồng. Còn
các bà tiên đang ung dung đi dạo quanh hồ nước trong xanh. Phía xa xa, trên
thảo nguyên, vài chú thị đồng đang chơi trò đánh trận bằng những chiếc gai
và dùng cây cỏ làm cung tên bắn lên bầu trời trêu trọc lũ cò bạch.
Rồi bàn đêm kéo xuống, hằng hà sa số những ngôi sao lấp lánh chiếu sáng
cho lâu đài. Bằng một cử chỉ rất tinh tế, nữ hoàng của các loài hoa lệnh cho
dàn kèn đồng tấu lên những bản nhạc du dương. Và thế là muôn loài hoa bắt
đầu khiêu vũ trong lâu đài và cả ở bên ngoài. Họ nhảy rất điêu luyện và hấp
dẫn như những vũ công thực thụ. Tiếng nhạc hòa lẫn tiếng cười tạo nên một
không khí thật vui nhộn khiến những giọt nước hồ, những con bướm đủ màu
sắc trong vườn, những chú ngựa xinh đẹp và những chú chim duyên dáng
cũng muốn hòa mình vào điệu nhảy đó. Khi điệu nhảy kết thúc, nữ hoàng
Hoa Hồng rung nhẹ chiếc vòng tay yêu cầu mọi người im lặng rồi bằng
giọng nói rành mạch, người nói:
- Xin chào mừng các vị khách quý đã đến dự. Ta mong các vị sẽ có những
đêm ngày vui vẻ khó quên ở buổi dạ hội dành cho các loài hoa trong lâu đài
của ta. Bên cạnh đó, ta cũng muốn bày tỏ một mong muốn rất khiêm tốn: ta
sẽ rất thích thú nếu trong lúc diễn ra những buổi dạ hội tiếp theo được nghe
các vị kể về những chuyện cổ tích trên thế giới.Và đến khi kết thúc chúng ta
cùng bình chọn xem câu chuyện nào là hay nhất. Bây giờ ai muốn bắt đầu
nhỉ?
Muôn loài hoa nghe xong nhìn nhau, bàn luận nhưng chẳng ai có đủ dũng
cảm để bắt đầu. Một nàng công chúa nhỏ đội trên đầu chiếc vương miện
màu tím của hoa Violet, tỏ vẻ nhút nhát giấu mình một cách vội vã vào đám
đông và vô tình đánh rơi một chiếc hài. Dù không muốn, nhưng nàng đành
quay lại tìm chiếc hài bị tuột khỏi chân. Nữ hoàng Hoa Hồng thấy vậy liền
gọi và hỏi:
- Công chúa Violet, loài hoa yêu thích của hoàng hậu Marie Louise, nàng sợ
điều gì vậy? Nàng là loài hoa chuyên khoe sắc khi mùa xuân đến chẳng lẽ lại
không có điều gì kể với mọi người hay sao? Có người kể với ta rằng nàng
được sinh ra nhờ nước mắt của Adam nhỏ xuống và nàng còn là một thông
điệp bí mật của tình yêu. Nào, đừng có e lệ như vậy. Hãy kể cho mọi người
nghe những câu chuyện tình mà các chàng trai thổ lộ với nàng.
Trước sự khuyến khích của nữ hoàng Hoa Hồng, công chúa Violet càng đỏ
mặt, e lệ cúi đầu. Nhưng nụ hôn ngọt ngào, tình cảm của nữ hoàng Hoa
Hồng khiến nàng thêm dũng khí. Bằng giọng nói dịu dàng nàng bắt đầu kể.
Và đây là câu chuyện đó.
2. Hoàng tử làm vườn và cô gái bằng băng
Ngày xưa, xưa lắm rồi có một vị vua sinh được ba hoàng tử. Hai hoàng tử
đầu thì luôn được mọi người trong lâu đài ca ngợi về sức mạnh và lòng dũng
cảm của họ. Còn chàng hoàng tử út do luôn được các bà tiên đến bên nôi ru
ngủ nên chàng rất yếu ớt và nhút nhát. Chàng chẳng hề có dũng cảm để làm
quen với một người bạn nào. Toàn bộ thời gian trong ngày, chàng chỉ quanh
quẩn trong khu vườn thượng uyển của lâu đài để tưới hoa, vui cười một
mình, thưởng thức tiếng chim ca. Mọi người gọi chàng là chàng hoàng tử
làm vườn.
Một hôm, nhà vua cho gọi ba hoàng tử đến và nói:
- Ta đã già yếu mệt mỏi rồi. Chắc là ta sớm phải đi theo mẫu hậu của các
con. Chính vì vậy ta muốn kén vợ cho các con. Trên tòa tháp đen cao vút
kia, có một căn phòng nhỏ trong đó có để nhiều bức tượng thiếu nữ rất xinh
đẹp mà người thường không thể chiêm ngưỡng được. Các con hãy trèo lên
đó và chọn cho mình một bức tượng trong số đó. Ai trong ba con chọn được
bức tượng đẹp nhất thì ta sẽ truyền ngôi cho và sẽ trở thành vua của đất
nước.
Tuân lệnh vua cha, ba hoàng tử nhận mỗi người một chiếc chìa khóa vàng để
mở cánh cửa của Tháp đen và sau đó mang theo một chiếc thang dài vô tận
để trèo lên đó. Khi lên đến căn phòng kì lạ đó, họ thấy trên đầu là một chiếc
vòm đầy sao lấp lánh còn dưới chân là sàn nhà được trải bằng chiếc thảm kết
bằng ngàn vạn bông hoa tuyệt đẹp. Khắp nơi trong căn phòng bày la liệt
những bức tượng thiếu nữ xinh đẹp tới mức khiến con người phải ngây ngất.
Tất cả đều bằng những viên đá quý. Ba chàng hoàng tử sững sờ trước vẻ đẹp
của các bức tượng, cứ ngắm nghía hết bức này đến bức khác mà không thể
chọn lựa được cho mình một bức thích hợp nhất.
Cuối cùng, chàng hoàng tử út phát hiện ra ở góc sau của căn phòng một bức
tượng đứng riêng lẻ bị che kín từ đầu xuống chân liền gọi hai người anh của
mình đến xem. Khi ba chàng hoàng tử vừa cúi xuống sàn nhà định nhấc
chiếc khăn che bức tượng ra thì họ càng ngạc nhiên đến sững sờ. Một cô gái
xinh đẹp đến không thể tả nổi được khắc trong khối băng ở trước mặt họ.
Một chiếc vương miện tuyệt đẹp làm bằng tuyết ở trên đầu khiến khuôn mặt
của cô gái bằng băng đó như sáng lên và đôi mắt của cô như ngân ngấn lệ.
Hoàng tử cả nhìn thấy vậy, nhanh nhảu tuyên bố:
- Ta chọn bức tượng này làm vợ của ta. Nếu các ngươi không chấp nhận mà
ngăn cản ta thì sẽ chịu hậu quả không lường trước được đâu.
Tỏ vẻ tức giận, hoàng tử thứ hai giơ thanh kiếm ra thách thức:
- Anh chẳng có quyền tranh lấy bức tượng này vì tôi cũng nhìn thấy nó kia
mà. Còn nếu anh muốn thắng ta thì phải đấu kiếm phân thắng bại. Anh hãy
lui ra đi!
Còn chàng hoàng tử út thì không can thiệp vào cuộc tranh giành. Thế là, hai
người anh của chàng đấu nhau để phân thắng bại. Thấy tình hình có vẻ căng
thẳng, chàng hoàng tử út kêu lên bằng giọng rụt rè sợ hãi:
- Thôi các anh đừng đánh nhau nữa. Chỉ có cô gái trong bức tượng này có
quyền lựa chọn mà thôi. Chúng ta hãy lần lượt đi tìm cô gái đó và cô ấy chỉ
thuộc về ai chiếm được tình yêu của nàng. Anh- chàng hoàng tử nói với
hoàng tử cả, chính anh là người ra đời trước tiên nên anh có quyền được lên
đường tìm nàng đầu tiên.
Hai hoàng tử lớn thấy hơi xấu hổ về thái độ cáu giận hơi quá đáng của họ và
chấp nhận luôn lời đề nghị của người em út. Khi họ trở về gặp vua cha và
trình bày quyết định của cả ba, vị vua già trả lời:
- Các con đã chọn lựa thật là đúng, các con trai của ta. Thôi được, qua chín
ngọn núi, chín con suối kia có một lâu đài bằng băng, ở đó các con có thể
tìm thấy người con gái đó. Nàng chính là công chúa của xứ sở mùa xuân
vĩnh hằng. Lãnh chúa của vương quốc bằng băng đã hóa phép nàng thành
tượng băng mà các con tìm thấy vì nàng không chấp nhận làm vợ của ông ta.
Chỉ có ai có khả năng đặt dưới chân nàng một món quà quý giá nhất trên thế
giới thì mới có thể làm cho nàng quay trở về cuộc sống bình thường. Nếu
người đó không làm được điều này thì bản thân anh ta cũng bị hóa thành một
tảng băng. Đã có rất nhiều hoàng tử dũng cảm gan dạ muốn tìm điều may
mắn để cứu nàng công chúa xinh đẹp nhưng đều đã không trở về.
Lời cảnh báo của vua cha không làm cho hoàng tử cả nản trí. Không một
chút do dự, chàng tức tốc lên đường và triệu tập những thợ kim hoàn giỏi
nhất yêu cầu họ chạm trổ một bông hồng bằng vàng ròng. Khi những người
thợ kim hoàn làm xong tác phẩm, mọi người ai nấy đều ngạc nhiên vì vẻ đẹp
rực rỡ như thật của nó: cánh hoa vô cùng mịn màng mềm mại như thể đang
rung rinh theo gió, một con bướm với đôi cánh rực rỡ đậu vào nhụy hoa và
một chú họa mi bay lượn xung quanh như để thưởng thức vẻ đẹp của đóa
hồng. Nhà vua rất hài lòng về tác phẩm này:
- Món quà của con có thể sẽ đem lại may mắn cho con đấy, con trai của ta.
Cả đời ta, ta chưa được nhìn thấy cái gì đẹp và quý giá như thế này.
Rồi nhà vua dẫn hoàng tử cả đến trước ba cái trap: một cái bằng vàng, một
cái bằng bạc và một cái bằng gỗ và bảo hoàng tử cả:
- Hãy mở cái tráp nào mà con thích ra!
Hoàng tử cả không chút do dự mở luôn chiếc tráp bằng vàng ra và chàng rất
ngạc nhiên khi nhìn thấy trong đó là chiếc mũ rộng vành được gắn một chiếc
chuông mà các anh hề luôn đội khi diễn trò.
- Chiếc mũ này không giúp được gì cho sự khôn ngoan của con. Tuy nhiên,
nếu con đội nó vào thì con sẽ đến được nơi mà con muốn. Nhưng trước khi
đi hãy bỏ lại thanh kiếm ở đây vì con sẽ không cần đến nó đâu. Nếu thanh
kiếm này bị gỉ thì chúng ta hiểu rằng bất hạnh đã đến với con.
Chàng hoàng tử cả tuân theo lời chỉ dẫn của vua cha. Ngay sau khi chàng đội
chiếc mũ lên đầu thì chàng bỗng biến mất như một tia chớp.
Một thời gian ngắn sau, vào một buổi sáng đẹp trời, nhà vua bỗng thấy thanh
kiếm bị gỉ. Rất đau đớn vì người con cả đã gặp nạn, nhà vua liền khuyên can
người con thứ hai hãy từ bỏ ý định lên đường nhưng không được. Chẳng chờ
đợi thêm nữa, chàng hoàng tử thứ hai triệu tập đến lâu đài một nhóm những
nghệ nhân nổi tiếng thế giới yêu cầu họ tạc bức chân dung của chàng bằng
đá quý. Khi tác phẩm hoàn thành mọi người cũng rất kinh ngạc vì nó giống
như thật. Mọi người không tin ở mắt mình nữa vì bức tượng đá đó như là cơ
thể của chàng hoàng tử thứ hai bằng xương bằng thịt: Mái tóc bồng bềnh
như đang bay trong gió, đôi lông mày tuyệt đẹp với đôi mắt sáng như ngọc
trai, đôi môi tươi tắn như đang mỉm cười. Nhà vua cũng rất vui và nói:
- Món quà của con còn đẹp hơn món quà của anh con rất nhiều. Mong sao
Chúa sẽ giúp con chiến thắng trở về.
Theo đề nghị của vua cha, chàng hoàng tử thứ hai mở chiếc tráp bằng bạc ra
và thấy một đôi giày dệt bằng cỏ cây rất đẹp gắn chiếc lục lạc.
- Nếu con đi đôi giày này vào thì đôi chân sẽ mạnh hơn ý chí của con và tất
nhiên nó sẽ giúp con đến nơi nào mà con muốn nhưng con phải luôn nhớ là
không bao giờ được quá hấp tấp.
Chàng hoàng tử thứ hai quá nóng ruột nên không để ý đến lời dặn của vua
cha. Cũng như anh mình, chàng để thanh kiếm ở lại, đi đôi giày vào và biến
mất vào không trung. Rồi một ngày cách đó không lâu, nhà vua lại phát hiện
thấy thanh kiếm bị gỉ và biết người con thứ hai đã thiệt mạng. Vô cùng đau
đớn, nhà vua cũng khuyên chàng hoàng tử út ở nhà đừng mạo hiểm nữa. Tuy
nhiên, chàng hoàng tử út khăng khăng không từ bỏ ý định:
- Thế con đã tìm được món quà quý giá nhất cho vợ con chưa?- Nhà vua hỏi.
Chàng hoàng tử út mỉm cười và nói:
- Có thể con sẽ tìm được cái gì đó trên đường đi để làm quà tặng nàng. Khi
chàng mở chiếc tráp gỗ ra thì thấy trong đó là một bó hoa Violet đã được sấy
khô.
- Ta chẳng còn gì để tặng con lúc lên đường nữa.- Nhà vua buồn rầu giải
thích. Con hãy nhìn xem, đây là những bông hoa Violet đầu tiên mà ta đã hái
tặng cho người mẹ đã quá cố của con khi cầu hôn bà. Từ đó trở đi ta luôn gìn
giữ nó như một báu vật.
Hoàng tử út rất xúc động về câu chuyện bó hoa Violet, chàng nói:
- Cám ơn vua cha, người đã giúp con có một ý tưởng rất hay bằng món quà
người tặng con. Giờ đây thì con biết món quà quý nhất thế giới là gì rồi.
Chàng lưu luyến chia tay vua cha và lên đường. Chàng phải vượt qua chín
ngọn núi cao, chín con sông lớn và vào một ngày nọ, chàng dừng chân dưới
một gốc cây kì lạ. Trên tán cây chói rực vô vàn những đóa hoa bằng vàng và
lũ ong bằng kim cương thì đang ríu rít vây quanh. Một con chim rất khác
thường đang đậu trên cành cao nhất. Bộ lông vũ của nó rực rỡ tới mức có thể
giúp cho người bị mù đôi mắt trở nên sáng lại, xung quanh cổ nó là một dải
ruy băng đủ bảy màu rực rỡ như chiếc cầu vồng nhỏ.
- Chào mừng chàng hoàng tử đã đến đây! - Một giọng người ở đâu cất lên.
Ta biết rất rõ từng bước chân của chàng đã đi đến những đâu. Ta là người
trông coi Cây của sự giàu có này. Tất cả những vị khách đến đây ta đều hỏi
xem từ trong đáy sâu tâm hồn họ đang mơ ước điều gì. Thế còn hoàng tử,
chàng đã tìm thấy điều quý giá nhất trên thế giới này là gì chưa?
- Ta chẳng hề cần một chút nào từ sự giàu có của ngươi cả - Chàng hoàng tử
út mỉm cười trả lời- Tuy nhiên ta chỉ muốn ngươi cho phép ta hái một bó hoa
Violet đang mọc khiêm nhường dưới gốc cây này để tặng cho vợ của ta nàng công chúa bị đóng thành băng. Ta biết rằng món quà quý nhất trên thế
giới này chính là tình yêu chân thành.
- Quyết định của chàng thật đúng đắn và khôn ngoan, chàng hoàng tử ạ! Con chim bằng vàng tỏ ý khen ngợi. Khi chàng hoàng tử út hái được một bó
hoa, chú chim liền đề nghị chàng bám vào dây ruy băng trên cổ nó. Và thế là
nó cất cánh bay mang chàng đến cửa lâu đài bằng băng chỉ trong nháy mắt.
- Ta đã đưa chàng đến nơi rồi đấy!- Chú chim đặt hoàng tử út xuống một cái
sân rất lớn trong lâu đài bằng băng và nói vậy.
Hoàng tử út cám ơn chú chim tốt bụng. Rồi đi theo một chiếc cầu thang bằng
băng, chàng trèo lên và vào phía trong lâu đài. Mọi thứ đều tĩnh lặng đến ghê
sợ, nàng công chúa xinh đẹp đang ngồi trên ngai bằng tuyết trắng. Xung
quanh nàng là rất nhiều vị hoàng tử, kị sỹ đều đang ở tư thế quỳ và đều biến
thành băng. Trong số họ có cả hai người anh trai của chàng. Dưới chân họ là
những món quà quý giá lấp lánh ánh vàng. Vô cùng xúc động, chàng hoàng
tử út tiến gần đến nàng công chúa đặt bó hoa Violet lên tay nàng và nói:
- Xin nàng hãy nhận món quà rất khiêm tốn này của ta, hỡi công chúa. Nó
chính là biểu hiện của tình yêu cháy bỏng mà ta dành cho nàng.
Bỗng nhiên lúc đó, tim nàng công chúa đập trở lại. Đôi má của nàng dần dần
ửng hồng, một nụ cười e lệ nở trên môi như thể nàng vừa trải qua một giấc
ngủ dài. Rồi tất cả các bức tượng bằng đá cũng trở lại thành những hoàng tử,
kị sỹ bằng xương bằng thịt. Mọi người vô cùng sung sướng và hạnh phúc
cảm ơn chàng hoàng tử út. Cảm động nhất lúc đó là hai chàng hoàng tử lớn.
- Chỉ có chàng mới biết được món quà quý giá nhất trên thế gian này là gì. Nàng công chúa nói trong niềm hạnh phúc - Nếu chàng muốn thì thiếp sẽ trở
thành vợ của chàng.
Hoàng tử út sung sướng và tự hào dẫn nàng công chúa cũng đoàn người trở
về lâu đài. Nhà vua vui mừng khôn xiết khi gặp lại hai người con trai mà
ngài tưởng là sẽ không bao giờ còn có thể gặp được. Còn chàng hoàng tử út
cho tổ chức một lễ hội chưa từng có từ trước đến nay để mừng sự kiện này.
Trong ba mươi ngày đêm liên tục, các vị khách mời đến chúc mừng sức
khỏe và hạnh phúc cho đôi vợ chồng hoàng tử và công chúa. Rồi khi lễ hội
kết thúc, chàng hoàng tử làm vườn lấy chiếc tráp bằng gỗ ra và đặt vào đó bó
hoa Violet khô như một biểu tượng và kỷ niệm không thể quên về tình yêu
của chàng với nàng công chúa xinh đẹp.
3. Công chúa Camomille
Nữ hoàng Hoa Hồng lại rung chiếc vòng tay lệnh cho các nhạc công dừng
lại. Các vũ công và các khách mời cũng thôi không khiêu vũ nữa mà tiến lại
phía bàn và ngồi xuống im lặng. Thời gian cho câu chuyện thứ hai đã đến.
Nữ hoàng Hoa Hồng nhìn khắp đám đông các khách mời rồi chỉ tay về phía
một cô gái trẻ có mái tóc bằng vàng, trên đầu đeo chiếc vương miện trắng rất
đẹp và yêu cầu đến lượt cô phải kể chuyện. Hơi run vì bất ngờ, nàng e lệ
giấu mặt trong giây lát. Rồi khi lấy lại được bình tĩnh:
- Được rồi, ta sẽ kể cho các vị nghe một câu chuyện- Nàng nói với giọng rất
dịu dàng có phần hơi rụt rè.
Trên một thảo nguyên mênh mông và xanh tốt, có một vương quốc tồn tại từ
rất lâu rồi. Trị vì vương quốc đó là vị vua bằng vàng và hoàng hậu bằng bạc
có khả năng trường tồn mà luôn luôn vẫn giữ được vẻ đẹp, sức trẻ của thời
thanh tân trong khi đó dân chúng trong vương quốc đó cứ sinh ra rồi lại chết
đi theo quy luật. Và như vậy, nhà vua cùng hoàng hậu cứ sống từ thế hệ
người này qua thế hệ người khác mà không hề già đi. Một hôm, nhà vua
bỗng thấy hoàng hậu ngồi khóc rất thảm thiết bên cạnh cửa sổ.
- Thiếp muốn chết, thưa hoàng thượng- Hoàng hậu nức nở:
- Từ hàng thế kỉ, hàng thế kỉ này chúng ta vẫn cứ sống, vẫn cứ trị vì vương
quốc rồi. Chúng ta đã từng nếm trải biết bao niềm vui, niềm sung sướng rồi
và vì vậy trong lòng chúng ta giờ đây đang nặng trĩu vì quá nhiều kỷ niệm.
Điều mà chúng ta mong muốn là chiếm cho được vương quốc của cha chàng
đã thành hiện thực từ lâu rồi. Và có lẽ chính vì vậy mà chúng ta bị trừng phạt
phải sống mãi như thế này.
Nhà vua cố gắng an ủi hoàng hậu nhưng vô ích, hoàng hậu vẫn khóc lóc.
- Tại sao chúng ta lại không giống như những người khác, cùng sinh ra và
chết đi nhỉ?
Nhà vua đành thở dài mà chẳng làm thế nào để an ủi hoàng hậu được. Chợt
nhớ ra cái tráp trong đó có cất cuốn sách của cuộc sống được biên soạn viết
trên hàng triệu những bông hoa trên toàn thế giới với hàng nghìn màu sắc và
hương thơm riêng.
- Hoàng hậu hãy nghe những gì viết trong cuốn sách này! - Nhà vua nói và
bắt đầu đọc cho hoàng hậu nghe nhằm an ủi phần nào tâm sự của nàng.
- Ta, cuốn sách của cuộc sống tiết lộ ra tất cả những điều kỳ diệu của ta cho
vị vua vàng và vị hoàng hậu bạc biết. Các vị chỉ có thể trở thành người
thường nếu con gái của các vị kết hôn với một hoàng tử trẻ mà sau sẽ trở
thành vua của vương quốc này.
Nghe xong câu này, hoàng hậu lại càng đau khổ và khóc to hơn trước:
- Từ hàng thế kỉ nay, thưa bệ hạ, chúng ta chờ đợi một đứa trẻ ra đời nhưng
dường như chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được niềm hạnh phúc này. Chiếc
nôi kia vẫn chưa từng được đón nhận một đứa con nào của chúng ta.
Hoàng hậu cứ khóc lóc như vậy không thôi mặc dù nhà vua cố gắng an ủi.
Rồi chỉ khi giấc ngủ kéo đến mới làm cho hoàng hậu quên đi tâm sự của
mình. Nhưng bỗng một giọng nói dịu dàng nói với hoàng hậu trong giấc mơ:
- Hoàng hậu bạc đáng thương ơi! - Giọng nói đó vẫn thì thầm - Chắc chắn là
một năm nữa người sẽ có một đứa con gái nhưng người phải uống cho được
nước hoa hồng từ tràng hoa của chúng ta vào đúng lúc hoàng hôn. Đó là một
điều bí mật mà cuốn sách của cuộc sống không nói đến.
Vẫn còn như đang mơ ngủ, hoàng hậu cúi xuống cửa sổ trông ra khu vườn
nhưng chỉ nhìn thấy một bông hoa Lis màu trắng- một loài hoa khiêm
nhường rất thơm nhưng lại có vị đắng.
- Ta đang mơ thì phải! - Hoàng hậu tự hỏi mình rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu
tới mức không nghe được câu trả lời của loài hoa đó.
- Anh có lý đấy - Bông hoa Lis nhỏ ở bên cạnh nói với bông hoa Lis lớn Nhưng dù thế nào chăng nữa thì niềm hạnh phúc của hoàng hậu dần dần sẽ
trở thành một nỗi buồn bất tận. Bởi lẽ, trên những vì sao kia, quy luật cái gì
đến từ trái đất sẽ phải trở về với trái đất không được viết trên đó. Thời điểm
đó đã đến rồi, nàng công chúa sẽ biến thành hoa trong nỗi thất vọng của
hoàng hậu và đức vua. Thực ra thì rất may là cuốn sách của cuộc sống không
tiết lộ ra bí mật này.
- Đúng vậy, em nói đúng đấy, cô em của ta ạ. - Bông hoa Lis lớn nói rồi cả
hai cùng im lặng.
Hoàng hậu ngủ rất lâu, đến tận khi những tia nắng mặt trời lên rất lâu rồi thì
bà mới tỉnh giấc. Bà đi xuống phía khu vườn, cúi xuống những bông hoa và
chợt nhớ đến giọng nói kì lạ đêm qua.
- Đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. - Hoàng hậu nói chuyện một mình một
cách buồn rầu.
Tuy nhiên, bị kích thích bởi sự tò mò, bà cúi xuống uống lấy những giọt
nước từ tràng hoa của hoa Lis. Và thật là kỳ diệu, hoàng hậu bỗng sinh được
một nàng công chúa. Nỗi buồn khổ của bà bỗng tan biến hết mà thay vào đó
là một niềm hạnh phúc vô cùng lớn. Một tháng trôi qua kể từ khi nàng công
chúa cất tiếng khóc chào đời bên chiếc nôi của hoàng cung. Nàng có mái tóc
ánh vàng tỏa ra mùi thơm rất quyến rũ và trên trán nàng là một chiếc vương
miện trắng lấp lánh ánh bạc. Nhà vua và hoàng hậu gọi nàng là Camomille.
Năm tháng trôi qua, càng lớn nàng công chúa càng trở nên xinh đẹp, vẻ đẹp
mà không ai trên thế gian có thể sánh kịp. Rồi việc gì đến cũng đến, rất
nhiều hoàng tử, kị sỹ khắp nơi đến tụ họp trước lâu đài của nhà vua và hoàng
hậu để gắng chiếm được tình yêu của Camomille. Tuy nhiên, nàng lại rất
trầm tư và ít nói, ít cười. Nàng chỉ thích được đi dạo một mình trong thảo
nguyên mênh mông nơi mà nàng có thể tha hồ vui đùa cùng đàn bướm bay
nhảy trên mái tóc của nàng. Rồi từ đó mọi người trong vương quốc bắt đầu
thì thầm bàn tán và cho rằng nàng thực ra là một phù thủy xinh đẹp biết nói
chuyện với cây cỏ, hoa lá.
Rất nhiều vị quý tộc tôn quý muốn đến cầu hôn nàng. Nhưng càng muốn
quyến rũ nàng, họ lại càng thất bại.
- Đừng yêu cầu ta phải kết hôn với một người nào trong số các vị. Ta là
Camomille, là cô gái của các loài hoa; hương thơm của ta dịu dàng như tình
yêu, nồng ấm như nước mắt. Sẽ không bao giờ ta có thể đem lại cho các vị
niềm hạnh phúc đâu. - Nàng công chúa tuyên bố thẳng với các bậc quý tộc
bằng một giọng hết sức cảm động khiến họ liền tin ngay. Im lặng hồi lâu, họ
liền quay gót trở về mang theo mùi hương quyến rũ, nồng ấm của nàng công
chúa. Câu nói của nàng Camomille nhanh chóng lan truyền trên khắp thế
giới khiến không một chàng trai nào còn nghĩ tới việc xin kết hôn với nàng.
Con đường dẫn đến hoàng cung dần dần trở nên hoang vắng không một ai
lui tới. Hoàng hậu và đức vua vô cùng thất vọng và đau khổ. Nhưng một
hôm bỗng có một chàng kị sỹ tóc vàng khoác trên mình chiếc áo giáp bằng
kim cương tiến vào lâu đài. Chàng tiến đến bên nàng công chúa rồi quỳ
xuống trước mặt nàng và bày tỏ niềm tâm sự cháy bỏng ấp ủ từ rất lâu:
- Ta đã chiêm ngưỡng vẻ đẹp từ khuôn mặt của nàng qua chiếc gương của
mặt trăng. Nàng quả là đẹp rực rỡ như một loài hoa trong sáng và đẹp nhất
thế gian này. Ta cầu xin nàng hãy làm vợ ta.
Tỏ vẻ rất xúc động, Camomille không rời mắt nhìn vị kỵ sĩ và bỗng nhiên
nước mắt nàng rơi ướt cả khuôn mặt xinh đẹp.
- Chàng làm cho thiếp rất vui, chàng kỵ sĩ ạ. Thiếp rất muốn kết hôn với
chàng. Nhưng trước tiên chàng cần phải biết bí mật của thiếp.
Nói rồi công chúa nắm tay dắt chàng kỵ sĩ đến một góc cuối vườn, cúi xuống
hái bông hoa dại nàng hỏi:
- Chàng có nghe thấy bông hoa Lis này nói gì không? Chàng có hiểu ngôn
ngữ của loài hoa có hương thơm tuyệt diệu nhưng lại có vị đắng này không?
Chàng kỵ sĩ rất ngạc nhiên trước câu hỏi của công chúa và thú thật là chàng
không hiểu gì cả.
- Thực ra bông hoa Lis này muốn bảo vệ thiếp nên cảnh báo cho thiếp biết
rằng nếu thiếp khoác lên mình chiếc áo cưới thì đó cũng là thời điểm cuối
cùng của đời thiếp trên thế gian này.- Công chúa giải thích cho chàng kỵ sĩ
hiểu. - Nó còn nói cho thiếp biết rằng nếu thiếp đeo chiếc vương miện cưới
lên đầu thì vĩnh viễn thiếp sẽ phải quay trở về vương quốc của các loài hoa.
Hãy quên thiếp đi hỡi chàng vì thiếp chỉ mang lại cho chàng điều bất hạnh
thôi.
Nhưng chàng kỵ sĩ vẫn không nản lòng mà càng yêu công chúa hơn. Cảm
động trước tình yêu chân thành của chàng, nàng công chúa cuối cùng cũng
đồng ý kết hôn cùng chàng. Dân chúng vui mừng ra đường nhảy múa, reo
hò, thiệp mời được gửi đi khắp nơi trên thế giới. Và cái ngày mong đợi đã
đến. Rồi hầu phòng của công chúa cũng phải mang chiếc váy cưới đến
phòng nàng để mặc cho cô dâu. Hiểu rõ chuyện gì sẽ xảy ra, trong lòng công
chúa cảm thấy vô cùng đau đớn và rồi nàng trở nên trắng nhợt nhạt như một
xác chết. Nàng buồn đến phát khóc. Những giọt nước mắt này rơi xuống
bỗng biến thành những con bướm đủ màu sắc đậu lên mái tóc ánh vàng của
nàng công chúa như một đóa hoa ngây ngất hương thơm. Rồi khi mấy người
phù dâu mang chiếc vương miện đến đội lên mái tóc ánh vàng của nàng thì
công chúa ngã gục xuống không còn sức sống. Điên dại vì nỗi đau đớn tột
cùng, chàng kỵ sĩ chạy đến ôm chặt người vợ yêu quý vào lòng mà khóc nức
nở. Bỗng nhiên cơ thể nàng nhỏ dần nhỏ dần sau những nụ hôn của người
chồng, biến thành một bông hoa nhỏ dịu dàng trên một tràng hoa trắng.
- Trời ơi, chàng kỵ sĩ của thiếp ơi! - Bông hoa nhỏ thì thầm những tiếng yếu
ớt. - Thiếp là Camomille, là một bông hoa nhỏ. Nhờ có tình yêu lớn của
chàng, thiếp sẽ mãi mãi trở về với thân phận của thiếp để không chàng trai
nào còn phải đau khổ vì thiếp nữa.
Kể xong câu chuyện, cô gái trẻ có mái tóc màu vàng dừng một lát rồi lại tiếp
lời:
- Nếu các vị có dịp đi qua thảo nguyên mênh mông đó và đi theo một con
đường các vị sẽ đến được vương quốc từ lâu đã bị lãng quên nơi có vị vua
bằng vàng và hoàng hậu bằng bạc ngự trị. Các vị cũng sẽ gặp một chàng kỵ
sĩ bằng kim cương đang quỳ trước ngai vàng. Tất cả bọn họ vẫn trẻ đẹp như
ngày nào chỉ có điều là trong lòng họ luôn nặng trĩu những kỷ niệm buồn.
Rồi khi họ chìm trong giấc ngủ sâu, một bông hoa bé nhỏ, yếu ớt sẽ xuất
hiện, hương thơm của bông hoa đó ngọt ngào như tình yêu, nồng nàn như
nước mắt. Và các chàng trai gọi bông hoa đó là Camomille.
4. Người trông coi đàn ong suýt trở thành vua
- Đến lượt ta, đến lượt ta. - Một quý cô toàn cơ thể màu trắng toát, đội một
chiếc mũ có gắn những quả chuông có thể tỏa hương thơm lên tiếng tuyên
bố. Nữ hoàng Hoa Hồng gật đầu đồng ý.
- Vậy thì hãy kể đi, công chúa Muguet. Nhưng ta nói trước với công chúa là
ta không muốn nghe kể về chuyện buồn đâu đấy.
Công chúa bắt đầu kể.
"Qua một dòng suối trong xanh, một khu rừng xanh tốt có một ngôi làng rất
xinh đẹp. Cách đó không xa có một ngôi nhà tồi tàn, cũ kỹ, mái lợp bằng
rơm rạ. Mái nhà dột nát đó không ngăn được ánh mặt trời chiếu vào hay cơn
mưa rơi xuống hoặc những trận gió thổi từng cơn vào. Lũ chuột thì tự do đi
lại nhảy múa trong ngôi nhà rách nát. Ngày xưa, có một cậu bé mồ côi nghèo
khổ sống ở đó để chăn đàn lợn. Ngày nào cậu cũng đội chiếc mũ gắn một dải
ruy băng, một chiếc lông vũ của chim sẻ và một bông hoa cúc. Chính vì vậy
những người hàng xóm gọi cầu bằng cái tên Galuein - cậu bé đội mũ đúng
như tính cách của cậu. Dù nghèo khổ nhưng Galulein rất tốt bụng. Một hôm,
người ta giết mất một con lợn trong đàn lợn của cậu nhưng Galulein không
hề phàn nàn một chút nào.
- Nếu thượng đế muốn thì ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. - Cậu thường
tự an ủi mình mỗi khi mấy kẻ nông dân keo kiệt từ chối không cấp cho cậu
bánh mì để trả công lao động của cậu. Cậu lại vẫn vô tư, vui vẻ, lùa đàn lợn
đi chăn, vừa đi vừa huýt sáo.
Một buổi sáng đẹp trời, khi Galulein đang nằm nghỉ rất thoải mái bên bờ
suối, dưới ánh nắng dễ chịu và một cơn buồn ngủ kéo đến thì cậu bỗng giật
mình tỉnh dậy như thể có ai cầm kim châm vào người cậu. Đàn lợn đáng
ghét lợi dụng lúc cậu không để ý và không có người nào xung quanh chúng
chạy vào phá các ruộng trồng ngô gần đó. Chúng sung sướng vì gặp một vận
may hiếm có liền hăng hái cày xới ruộng ngô và ăn no đẫy bụng. Ông chủ
vườn ngô nhìn thấy lũ lợn phá phách nát hết vườn ngô của mình thì vô cùng
tức giận, ông ta quát lên với đôi mắt long sòng sọc:
- Thằng chăn lợn bẩn thỉu, lười biếng kia. Tao không bao giờ muốn nhìn
thấy mày trong ngôi làng này nữa. Hãy cút đi thằng chăn lợn đáng ghét! Cút
đi!
Galulein khốn khổ không biết có thể làm gì đây. Cậu khăn gói tất cả các đồ
dùng của mình và lên đường, đi đến nơi nào thì cậu vẫn chưa biết. Galulein
đi được một quãng rất xa thì bỗng nhiên một cơn gió xoáy khủng khiếp kéo
đến rồi sau đó là một tiếng hú rùng rợn. Thật là khủng khiếp, đó là một con
yêu tinh!
- Mày đi đâu vậy thằng oắt con? - Nó gầm gừ hỏi Galulein.
Còn cậu thì không hề tỏ vẻ sợ sệt gì cả mà bình tĩnh trả lời con yêu tinh:
- Cậu cũng chỉ là một thằng oắt con mà thôi.
- Mày bảo ta là thằng oắt con hả? – Con yêu tinh cười khẩy hỏi lại - Mày bị
đui phải không?
- Này chú yêu tinh con! - Galulein vẫn với vẻ tự tin hỏi tiếp - Cậu đúng là
thằng oắt con còn hơn cả ta nữa đấy.
Rồi cứ như vậy Galulein và con yêu tinh cứ tranh luận với nhau xem ai xứng
đáng bị gọi là thằng oắt con hơn cho đến khi cả hai cùng chán ngấy không
muốn tiếp tục nữa. Lúc này con yêu tinh liền đề nghị:
- Ta thấy ngươi dũng cảm đấy! Ngoài việc tranh cãi với ta ra thì người có thể
làm gì được chứ.
- Theo cậu thì ta có thể làm được những gì hả? - Galulein lại láu lỉnh hỏi lại Ta là người chăn lợn, ta biết trông nom gia súc, cả một đàn gia súc lớn.
- Đúng là người mà ta cần tìm. - Con yêu tinh vui mừng reo lên - Hãy theo ta
đến trang trại và giúp ta trông nom những cái bóng của ta.
Con yêu tinh dẫn Galulein đến trang trại của nó. Trên đường đi, nó dặn đi
dặn lại Galulein:
- Ta phải nói trước với cậu là nếu cậu làm mất một cái bóng của ta thì cậu
phải trông nom công việc cho ta mãi mãi.
Mặt trời càng tỏa rạng thì những cái bóng hiện ra càng nhiều: Nào là bóng
của những cây bu lô, của những cây thông và của những cây tùng cùng vô
khối những cây khác. Chặt một cành cây trải xuống gốc cây thông, cậu nằm
xuống đó nghỉ đồng thời vừa để mắt trông những cái bóng của con yêu tinh.
Đành phải làm vậy chứ biết làm gì khác đây? Không thể cứ tranh luận với
con yêu tinh ngu dốt đó được. Rồi bỗng nhiên, một đám mây lớn xuất hiện
che khuất mất mặt trời. Và thế là t...
 





